CÁNH DIỀU Cánh diều bé nhỏ ngày xưa ơi? Vi vu cùng gió đi muôn nơi Đâu biết khi nào sẽ trở lại Với tuổi thơ kia đã một thời… Cánh diều khẽ hát lời thỏ thẹn Dành tặng em thơ vui tiếng cười Diều bay cùng em trên đường mới Ước mơ trong đời mãi thắm tươi. Cánh diều cất tiếng hát về em Tung tăng dải bước vui đến trường Ngõ nhỏ con đường kia xa lắm Có biết khi nào em đến không? Cánh diều bay cao những hoài niệm Của kí ức xưa đã một thời Diều theo tuổi thơ, từng chân bước In dấu cuộc đời đi muôn nơi. Diều bay cùng em, cùng năm tháng Dòng thời gian theo gió cuốn trôi Dẫu biết diều bay không trở lại Kí ức xa dần tháng năm trôi…
Chào Em Nhé... Chào em nhé hôm nay đi ngủ sớm Mặt trời buồn cũng xếp cánh cô đơn Mai gặp nhau xin đừng trách dỗi hờn Những buồn tủi sẽ theo nhau chồng chất Chào em nhé, nhớ sao mà nhớ thật Nhưng mệt rồi đành gác bút đi thôi Ráng làm sao mắt vẫn nhắm từng hồi Thôi đi ngủ hẹn ngày mai sẽ gặp.... ***
Tôi muốn đem thơ xóa hận đời, Cho thù tan biến tựa mây trôi, Cho buồn tan rã vào cơn sóng, Lấp những luỵ bi, những ngậ ngùi... *** Hồn thơ tôi chê't tự bao giờ, Nét bút,sao đưa qua' hững hờ Tôi muốn tỏ bày lên tất cả, Than ôi ! Giấy mực cư' trơ trơ ! *** Chiếc lá mềm sương bây bẩy nằm, Cho sầu lơ lững mãi nghìn năm, Tôi thét, đêm nay, trong bão tố, Vang vọng trăng sao những hận căm... ***
Lỡ gòy...!! Anh biết là em giận lắm cơ Chả ai như anh thế bao giờ Phone anh luời gọi, thư luời viết Dẫu biết rằng em mãi đợi chờ.. Anh nói là em khỏi nhớ nhung Khỏi hờn, khỏi giận, giận vô cùng. Ừ thì anh lỡ lời yêu đấy Khi vội nhìn em ngỡ mắt trong. Ai bảo mắt em hơn suối ngần ? Ai nói tóc em tựa mây vuơng ? Ai thốt môi em tuơi màu mật ? Ai buông lời đôi má thơm hương ? Em nỡ tin anh đến suốt đời? Em nghĩ anh chỉ yêu em thôi? Trời ạ, thôi đừng tin thế nữa Chẳng thuớc đo nào thấu dạ nguời Anh biết là anh đã nói thừa Mong rằng em hiểu vẫn là chưa Thôi anh đi nhé, chào em nhé Từ đây ta khỏi phải đợi chờ. Lời cuối anh xin ngỏ thật lòng Em đừng tiếc nuối lẫn hoài mong Lúc anh lỡ lời ngây dại đó Đã nghĩ rằng em đôi mắt trong. ***
Cây Ngô Đồng không trồng mà mọc Rễ Ngô Đồng rễ dọc rễ ngang Hôm qua mọc rễ nhà nàng Cau nghiêng bóng ngắm nắng vàng ngẩn ngơ.. Tàn lá rộng xanh mơ xinh thắm Thân Ngô Đồng lớn lắm ai ơi Dừng chân ghé lại nghỉ ngơi Tàn che tán lộng tuyệt vời nắng mưa.. Vài câu viết đã vừa chưa nhỉ Cuộc đời vui đâu chỉ trong thơ Vui đùa mộc mạc đơn sơ Cùng chung mộng ước đợi chờ gió trăng.. ***
09 điểm đón thu đẹp nhất Trung Quốc.. Những chiếc lá vàng đã làm cảnh sắc thu trên khắp đất nước Trung Quốc khoác một chiếc áo mới lộng lẫy. "Vương quốc lá đỏ" Nam Kinh Tại thành phố Nam Kinh, người dân có câu tục ngữ “Xuân Ngưu Đầu, Thu Tây Hà”. Hai bên đường lên núi lúc này được bao phủ bởi một màu đỏ của lá rừng vì Tây Hà nổi tiếng là vùng núi có nhiều cây phong. Khi mùa thu đến, toàn bộ lá phong trên núi đều chuyển sang màu đỏ. Xen lẫn giữa các loại cây rừng khác xung quanh, những cây phong lá đỏ hiện lên càng thêm rực rỡ, góp phần tạo nên một bức tranh ngũ sắc thật lộng lẫy. "Bồng lai tiên cảnh" Quế Lâm Khi hoàng hôn buông xuống, dòng Ly Giang lắng dịu và mang một vẻ đẹp kiêu sa. Đêm trên dòng Ly Giang huyền ảo và lung linh. Những ánh đèn của Quế Lâm lộng lẫy càng làm cho dòng sông trở nên đẹp lạ lùng. Chính vì vậy, người dân Quế Lâm không thể không bước ra phố dạo quanh những chiếc cầu bắc ngang Ly Giang - những chiếc cầu bắc ngang những chiếc hồ của Quế Lâm trên khúc sông này. Những mảng màu Tân Cương Ở đó, giữa bầu trời xanh và đồng cỏ đang chuyển màu, những đàn cừu tha thẩn gặm cỏ, những đàn bò đang trên đường trở lại nông trang. Thời tiết đã lạnh hơn vào buổi sáng và khi đêm về, những chiếc áo ấm đã được mang theo trên những chiếc xe đơn sơ. Bầu trời như xanh hơn, đường chân trời như xa hơn, những đám mây trắng bồng bềnh tựa những cục bông gòn. Những dãy núi hùng vĩ in trên nền trời. Tây Hồ đêm trăng sáng Phong cảnh bốn mùa của Tây Hồ rất đẹp, làm cho nhiều nhà thơ các triều đại say mê, hết lời ca ngợi vẻ đẹp của Tây Hồ. Nhà thơ nổi tiếng Tô Đông Pha đã từng nói: “Hàng Châu có Tây Hồ cũng giống như con người có khuôn mặt… Hàng Châu không có Tây Hồ cũng như người ta mất đi khuôn mặt vậy”. Cảnh thu trên Vạn Lý Trường Thành Vạn Lý Trường Thành là bức tường thành nổi tiếng của Trung Quốc liên tục được xây dựng bằng đất và đá từ thế kỷ 5 TCN cho tới thế kỷ 16, để bảo vệ Trung Quốc khỏi những cuộc tấn công của người Mông Cổ, người Turk, và những bộ tộc du mục khác đến từ những vùng hiện thuộc Mông Cổ và Mãn Châu. Quyến rũ thu Bắc Kinh Cứ mỗi độ thu về, tiết trời se lạnh là những hàng cây ven đường phố bắt đầu thay màu áo. Những cây ngô đồng, cây phong chuyển sang sắc đỏ, hòa với cây ngân hạnh vàng ươm, dưới nắng thu của buổi chiều tàn tạo nên một cảnh thu buồn man mác. Cửu Trại Câu huyền ảo Theo truyền thuyết, xưa kia nơi đây có một nam thần tên là Đạt Qua yêu say đắm nữ thần Yêu Lạc Sắc Mô. Một lần nam thần dùng gió và trăng tạo nên 1 tấm bảo gương đem tặng nữ thần, không ngờ bị ma quỷ quấy phá, nữ thần không cẩn thận đã làm vỡ tấm gương. Những mảnh gương vỡ rơi xuống nhân gian rồi biến thành 114 mặt biển hồ long lanh, làm thành thiên đường chốn rừng xanh Cửu Trại Câu như ngày nay. Hồ Kanas huyền bí Kanas được mô tả giống như “bảng màu của thượng đế” vì màu sắc của nó rất đa dạng. Khi trời không mây, nước trong veo có màu xanh dương và xanh lục. Khi có những đám mây mỏng, hồ Kanas có màu hồng. Và khi mây phủ đầy, mặt nước lại có màu xanh và màu xám. Tĩnh lặng đêm Lệ Giang Những mái ngói lô xô thâm trầm soi bóng dòng sông nhỏ. Tiếng nước chảy rí rách, ầm ào, vượt thác xuống ghềnh trong con phố. Con sông chạy khắp thành phố nhỏ này tỏa ra nhiều phía, tạo nên một thành phố trên sông kỳ lạ. Tiếng nước không lúc nào ngừng chảy, hòa trong tiếng tí tách tạo thành bản nhạc không lời trầm bổng.
[FONT=Verdana, Tahoma, Arial] THU TRÊN PHỐ NÚI Phố núi nằm im ẩn bóng chiều Gió thu lành lạnh thổi hiu hiu Sương che sườn núi chừng hư ảo vàng rắc lưng non cảnh tịch liêu Con dốc thở dài nghiêng nghiêng đợi hàng thông thủ thỉ: ráng, đừng xiêu Qua qua: quạ dục bên khe suối Lửa bếp nhà ai ửng đã điều... [/FONT]
[FONT=Verdana, Tahoma, Arial] CHIỀU QUAN ẢI (HẬN NGUYỄN TRÃI) Quan ải chiều buông cánh nhạn sa Hắt hiu gió lạnh khóc tình nhà Trời Ngô dõi mắt đau lòng trẻ Đất Việt dời chân nát dạ cha Lệ nén lưng tròng, thù quyết trả Gan căm dằn bụng, hận khôn tha Núi cao trùng điệp, thân cô lẻ Nỗi nước, tình riêng ... ruột xót xa !! [/FONT]
TÀN THU Giọt sầu người rót cho ta Chứa đầy cay đắng xót xa đáy lòng Nâng ly cố tưởng rượu nồng Lẫn trong hơi thở bão giông phủ dày... Đành thôi ráng uống cho say Tháng, năm rồi cũng có ngày phôi phai Rót đi ... hãy ... rót cho đầy Còn đêm nay nữa mai này xa nhau... " Khuyến quân cánh tận nhất bôi tửu Tây xuất Dương Quan vô cố nhân " Ừ... ta cũng đã có lần Tiễn đưa khách lạ bước chân sang đò.. Có buồn chăng !! tưởng là mơ Bao năm ... tình vẫn hững hờ như không Lạnh lùng trời cũng chớm đông Tàn thu gió thổi, ngập đồng tuyết rơi.. Uống đi người ... uống cho vơi Hôm nay hội ngộ ngày mai xa rồi Dòng đời nước cuốn hoa trôi Tóc xanh thoảng chốc đổi dời bạc phơ Thu tàn, .. ừ !!! … đã tàn thu !!!....
RÌNH TRỘM... Bắt trộm ông kia bảo tắt đèn Đêm dài kẻ cắp đánh hơi quen Làm mèo cẳng dọ đi ron rén Giả chuột chân dò bước nhẹ men Giữ của cài then như có nghén Canh nhà cữa đóng chẳng ho hen Khuya lơ còn thức dường đang hẹn Đạo chích chờ hoài ắt gặp phen... Gối mỏi mắt đờ giữa bóng đen Cho nên đôi mí đóng đầy ghèn Ngồi lâu gốc rễ già non bén Đứng mãi râu ria rụng rớt nghen Cúi cúi bò bò quên hết thẹn Lòn lòn lách lách cũng co chen Giàu cho khổ rứa thà quên phén Chẳng của lo chi cái mạng quèn....
[FONT=Verdana, Tahoma, Arial] Thơ muối Thơ muối quả nhiên rất mặn mà Chữ thơ lở loét ăn qua da Vần thơ cào cấu tận xương tủy Nội tạng của ta cần muối thoa ... Bị Thương chắc phải cần thơ đường ... [/FONT]
có thể rằng ..... ta ko yêu vợ ...của ta nhắm mắt đưa chân cưới gọi là.... trống trải tâm hồn...kêu vô vọng muốn tìm một góc... chôn chính ta có thể rằng .... ta ko yêu vợ... của ta việc gì cũng hay quần quật suốt ngày... vẫn cố chiều ta. .. thêm chút nữa kể cả những lúc... ta đã say có thể rằng... ta đã yêu vợ...của ta quá khứ đã qua,hiện tại là.... cái khăn quàng cổ khi trở gió má ấp ấm chăn khi lạnh co có lẽ là... ta ...rất yêu vợ của ta nhưng ko hiểu.... sao những lúc yếu lòng... ta thấy nhớ người xa.......
Ta gọi mưa về trong đêm nay Từng hạt đâm xéo vết thương này Vết hằn trên lưng chừ nóng bỏng Như vừa được áp môi nồng say Ta gọi gió về trong đêm nay Gọi em lưu luyến,giấc đọa đày Nghe vùng si mê trào dâng tiếng Từng vuông da thịt khóc loang tay Ta gọi em về dưới ngàn hoa Dẫu biết yêu thương đã nhạt nhòa Lưng chừng nắng đổ sao giá buốt Mây nhuốm vầng dương hóa chiều tà Ta gọi em về đỉnh ái ân Dòng sông quá khứ xám đường trần Lục bình vỡ vạc màu ngơ ngác Tình ta bỗng chốc hóa phù vân Ta gọi em về chốn thiên đường Cầu vồng bạch sắc hóa tơ vương Đã biết em ơi dường đã chết Hồn vẫn rung ngân sóng vô thường
Đong gian dối Đếm thật thà Bao nhiêu đêm nữa mới là hiểu nhau? Người - Ta Đáy giếng - cơi trầu Bao nông nổi đủ sắc sâu một ngày? Thiên trường Địa cửu Ai vay Trả ai một sát na... say, nồng nàn? Miên du Gió quấn mây ngàn Vô thường trổ đoá sen tàn... Vì ai? Ơ... hỏi hoài! Lạnh mùa, chữ cũng guộc gầy Ẩm ương... rớt tiếng thở dài... Thế thôi!
THƠ THẨN CHO VUI... Tôi muốn đem thơ xóa hận đời, Cho thù tan biến tựa mây trôi, Cho buồn tan rã vào cơn sóng, Lấp những luỵ bi, những ngậ ngùi. Hồn thơ tôi chê't tự bao giờ, Nét bút,sao đưa qua' hững hờ Tôi muốn tỏ bày lên tất cả, Than ôi ! Giấy mực cư' trơ trơ ! Chiếc lá mềm sương bây bẩy nằm, Cho sầu lơ lững mãi nghìn năm, Tôi thét, đêm nay, trong bão tố, Vang vọng trăng sao những hận căm.
HỮU DUYÊN TƯƠNG NGỘ Gặp nhau đâu phải tình cờ Hữu duyên tương ngộ hững hờ đành sao Lối xưa còn thắm hoa đào Người nay vương vấn rạt rào ý thơ Không duyên sao mộng sao mơ Phải chăng kiếp trước từng hò hẹn nhau Sông Ngân quạ mới bắt cầu Tháp linh Pháp Hải đã thâu phép rồi Nắm tay nhau, bước chung đôi Từ nay mãi mãi suốt đời không xa Cầu Lam dẫu kiếm chưa ra Huyền Sương gặp gỡ đậm đà tình thơ...
EM VÀ TA Em mang vóc dáng hồ tiên Thức ta lạc bước vào miền vô minh Vệ đà mối gặm hết linh Sớm khuya tụng niệm kinh tình đắm say Bỏ chùa chắp cánh cao bay Bên em chay tịnh tháng ngày song tu Mở ơn ban lượng nhân từ Lẳng lơ em nhốt ta tù chung thân Tánh ta lãng tử tám phân Hai phân còn lại dành phần riêng em Bao dung hơn mẹ bề trên Em dòng suối ngọt êm đềm ngát hương Tài ta dở dở ương ương Tình em chan chứa đầy vườn hoa xinh Em là ma nữ đa tình Ta Trư Bất Giới thỉnh kinh lạc đường....
Thơ gì mà muối mặn mà Chữ thơ lả lướt xuyên qua tim chàng Vần thơ cào cấu tận đáy lòng Nội tạng của chàng cần muối chi
TÌNH LÀ CHI Tình là chi, ta cứ hoài cút bắt Buốt nhói tim đau, tê tái cõi lòng Những chiều tàn tiếp nối bóng hoàng hôn Xây hy vọng, nhận toàn bao thất vọng Tình là chi, ta cứ hoài mơ mộng Xây lâu đài trên cát, mãi kéo xe Kiếp dã tràng, nào biết có xuân về Đùa với sóng, thi gan cùng biển cả Những chặn đường đầy chông gai vất vả Bao ngả quanh, hố thẳm, khúc vực sâu Kiếp thiêu thân, thấy lửa cứ vùi đầu Ôm thần tượng suốt đời không hối tiếc Tình phải chăng? ... là sợi dây oan nghiệt Khúc thánh ca huyền diệu, phép nhiệm mầu Nên tín đồ ngoan đạo cúi thật sâu Trước tượng đá vinh tôn ngôi thượng đế !!..