Cái xác không hồn phải lặng im, Nàng thơ hấp hối để hương chìm. Điệu vần liễu úa, phai nhan sắc, Ý tứ xuân nhòa phải thất niêm. Nhiều chữ thơm tho đâu có nghĩa, Ít lời bay bướm nhạt bao niềm. Văn chương thơm mãi, đời lưu niệm, Sao vội chia lìa, hoa dáng tim.
LỜI NGƯỜI HÁT RONG Hòa nhập với đời mỗi bước đi, Lời ca hành khất nhuộm ly kỳ. Phải đâu nghệ sĩ rồi ca sĩ, Mà đổi giọng hài đến giọng bi. Tiền của có đâu mà thất vọng, Danh đàn còn phải biết thường phi. Tâm hồn thanh thản, mây bay bổng, Dù đến hoàng hôn chẳng sợ chi.
Nghèo mà vui Sài Gòn lại ủ dột vì mưa Nhớ quá, quê mình bớt hạn chưa? Muội vẫn xinh tươi như dạo rứa? Huynh còn xấu xí giống hồi xưa Hoàng hôn tới chỗ cây to... dựa Bán dạ* tìm nơi ruộng hẹp... bừa Rượu đế, cua, dê... chơi thả cửa Nghèo mà vẫn sướng khác nào vua.
Lá thư quê nhà Huynh viết thư này giữa lúc mưa Bây giờ chẳng biết tới huynh chưa Cha vừa lợp lại ngôi nhà cũ Mẹ cứ đan hoài tấm áo xưa Thỉnh thoảng dì Ba hùn bữa gặt Đôi khi cậu Sáu hộ công bừa Năm nay nắng cũng không nhiều lắm Trái vải chờ người vẫn rất chua.
MỘT MÌNH Chiều tà nắng úa trải chân mây Xơ xác hàng cây rẽ nhánh gầy Gió đến hững hờ gieo khúc mộng Mưa về quấn quýt rải cung say Vùi quên đã có ly trà đậm Gợi nhớ đây còn chén rượu cay Quạnh quẽ thân mình nơi quán vắng Khung trời kỷ niệm biết ai hay...
LẶNG LẼ Lặng lẽ bên mình chiếc bóng tôi Loanh quanh mỏi mệt bước chân đời Buồn thương lá úa sương còn đọng Tiếc nuối hoa tàn mộng đã rơi Bến cũ trông chờ ai cuối biển Thuyền xưa đợi ngóng kẻ phương trời Nhờ thơ cất giấu niềm tâm sự Thả nỗi ưu phiền gió cuốn trôi...
Cái trống trường em. Cái trống trường em Mùa hè cũng nghỉ Suốt ba tháng liền Trống nằm ngẫm nghĩ Buồn không hả trống Trong những ngày hè Bọn mình đi vắng Chỉ còn tiếng ve Cái trống lặng yên Nghiêng đầu trên giá Chắc thấy chúng em Nó mừng vui quá! Kìa trống đang gọi Tùng! Tùng! Tùng! Tùng! Vào năm học mới Giọng vang tưng bừng.
TRUNG THU Cô bé chúm chím môi. Tung tăng đôi chân sáo Nụ cười tươi qúa thôi. Rước lồng đèn Qủa Táo Cậu bé cười khoe răng. Rước lồng đèn Cá Chép Ước mơ nhỏ dịu êm. "Mai em thành Rồng ..... đẹp" Rằm Trung Thu vừa đến. Trẻ con náo nức nhiều Thắp lồng đèn bằng nến. Cười rộn rã , đáng yêu Ngay từ buổi ban chiều. Lòng trẻ thơ náo nức Mong lồng đèn thật nhiều. Đỏ, xanh, vàng, đủ sắc.... Đèn Ngựa, Voi , Cá Chép. Đèn Thỏ Bạch, Rồng Vàng Đèn Ông Sao , Tàu Bay. Đèn Kéo Quân sáng láng .... Đèn Thiên Nga lơ đãng. Đèn Bướm Bướm dịu dàng Ơ kìa , đèn "Ống Lon" (**). Cũng đẹp vừa lắm chứ Tiếng nô đùa đâu đây. Rộn ràng khắp thôn xóm Trò rồng rắn lên mây. Bạn bè cùng xum họp Giọng đùa vui dí dỏm. Rước đèn đón Chị Hằng Bánh , mứt ...đầy đủ món. Chia đều dưới ánh trăng ... Vui khắp hết phố phường. Rước đèn đêm trăng sáng Tuổi thơ mãi dễ thương. Nô đùa không lo lắng Điển tích ngày xưa kể lại rằng Cá Chép vượt Ngọ Môn Quan để biến thành Rồng (**): Đèn "Ống Lon" : hồi nhỏ ở VN , Tử Nhi thấy mấy bạn trai nho nhỏ , hay mang mấy ống lon sữa bò ra cắt làm sao đó , gắn lại thành cái đèn kéo đẹp lắm . Lúc đi rước đèn , tiếng mấy cái lon gõ vào nhau nghe rộn tai la('m kìa , hổng biết trong này có ai biết làm kiểu này & còn nhớ hông ha ?
CHIẾC BÁNH TRUNG THU Một mảnh trăng thu hình chiếc bánh; Bánh không ngon lắm cũng tinh anh Sáng hôm mười bốn ta xa cách; Đến tối trung thu em một mình Mình em mở chiếc bánh trông trăng Anh để dành cho, gói kỹ càng Mỗi miếng ngọt bùi là tưởng nhớ Đến ai gởi gắm mối tình thương Bên này anh cũng ngẩng trông xa Cây cỏ làng quê tắm ánh ngà Đôi ngã nhớ nhau nhìn sững nguyệt : Bánh tròn xum họp của đôi ta
TRUNG THU NHỚ EM Mùa trăng năm trước hứa cùng em Thả bóng Trung Thu rước ánh đèn Nay vắng, người xa, trăng chẳng sáng Trời buồn đổ đốn trận mưa đen… Em đẹp như trăng nét dịu dàng Ta hoài mong đợi phút em sang Sao không mãi sáng trăng Rằm ấy Để ngẩn ngơ anh một nét vàng Trăng khuyết trăng tròn trăng lại khuyết Sao chị Hằng Nga biết ta đau Cũng tràn hy vọng , tan li biệt Trăng vắng đời ta lổ loang sầu Trăng ở nơi cao em ở xa Thương em ta nhớ ánh trăng ngà Trung Thu này nữa, năm sau nhá Em có về chung vọng hát ca?
TRUNG THU NGUYỆT Vạn lý thanh quang bất khả ty Thiên sầu ích hận nhiễu thiên nhai Thuỳ nhân lũng ngoại cửu chinh thú Hà xứ đình tiền tận biệt ly Thất sủng cố cơ quy viện dạ Một phiên lão tướng thướng lâu thì Chiếu tha kỉ thử nhân trường đoạn Ngọc thố ngân thiềm viễn bất tri Tạm dịch : TRĂNG TRUNG THU Ánh sáng muôn dặm trong trẻo không thể tưởng Nỗi buồn tăng thêm,nỗi giận chồng chất đầy trời. Ngoài cõi gò bãi,ai người đi lính lâu ngày ? Trước sân nơi nào cũng là chốn ly biệt. Đây là đêm nàng cung nữ hết được yêu về viện Cũng là lúc ông tướng già thua trận mất đất lên lầu. Ánh trăng soi làm cho họ xót xa đứt ruột Thỏ ngọc cóc bạc ở nơi tít mù có biết gì đâu !
Một vầng ngửa, một vầng nghiêng Phải kia trăng đã tách riêng đôi đàng Một vầng tiễn một vầng sang Phải chăng em đã ngược đường với ta !
Em có chờ anh không em ơi? Mùa thu cũng nức nở lên rồi Hẹn chi nơi góc trời hoa cỏ Để thu buồn cánh lá rơi rơi