Bài này trong phim " Tần Thủy Hoàng" Gió cuốn đi tháng năm dài đằng đẵng Tình vẫn còn mà người chẳng thấy đâu Hận trời xanh vô tình nhắm mắt Chẳng chịu nghe , chịu hỏi , chịu trông Mặc giông tố cuốn đi tình yêu chân thực Khiến ta cuồng si , khiến nàng đau khổ Mang trên vai gánh nặng tương tư Người anh hùng vương bởi nặng chữ tình Nếu suốt đời bôn ba lặn lội Mà Vẫn không giữ nổi người tri kỉ , dung nhan Thì dù cho có nắm cả giang sơn Vẫn cảm thấy xót xa , ân hận Muốn tỏ mặt anh tài Lòng muốn khóc mắt cũng không rơi lệ Rượu cạn rồi lại ngập nỗi nhớ thương Điều khó nhất trên đời là làm một trang nam tử Ý chí vững vàng mà tình cảm mênh mang Ngày tháng cũ mịt mù như trong mộng Người thân yêu xa mãi tận chân trời Thế gian này đoản phúc biết bao nhiêu Sao người nỡ quên đi tất cả Tình yêu đầu ngây thơ chân thực Có thể nào sống lại với ta Như biển sâu tình khiến ta đau khổ Tháng năm trôi mái tóc đã điểm sương Dứt ko đựợc hình em trong tâm khảm Đừng bỏ đi hạnh phúc của ngày mai Đời vô tình là điều cam go nhất Đừng chờ đợi tháng năm quay đầu lại Dứt không ra nỗi đau khổ tình đời Đừng nhẫn nại vì mối tình xưa nữa Hoa nở xuân về mà tình đã ra đi Để tim ta vấn vương bụi trần thế .
Bài này của " Bao thanh thiên " Đừng để tháng năm làm mỏi mệt trái tim chờ đợi Ta nguyện cùng nàng đến tận nơi góc bể chân trời Giờ này đèn bên sông đã tắt Chỉ có trái tim ta vẫn nhẹ nhàng soi sáng dung nhan nàng Nụ cười của nàng vẫn ngọt ngào như xưa Ta trân trọng cất giữ những kỉ niệm về nàng Dù năm tháng lụi tàn Người chiến sĩ phải vùi xác nơi đồng hoang Dù hứa hẹn thế nào cũng chẳng bằng ghi nhớ ngày hôm nay Nàng và ta xa xôi cách trở .... Chuyện đời lặng lẽ đổi thay Trải qua muôn sông nghìn núi Liệu lòng ta còn mãi mãi bên nhau?! Ta không mong được đời đời kiếp kiếp, Không mong được sớm tối bên nhau Chỉ mong được bình thản nắm tay nàng đi giữa nhân gian.
Bài này của "Anh hùng xa điêu" Nghiệp bá nghìn thu trải trăm trận mới giành thắng lợi Dậy bốn phương trời, tiếng gió gầm như tiếng thác mừng công Gió ngựa xông pha giương cung lớn bắn chim điêu bay lượn Cả đất trời như nằm gọn trong ta Cát bụi tung bay đường dài muôn dặm. Ánh trăng mờ trên dãy núi xa xa Cao thủ cô đợn bỗng ko thấy bóng Tình cảm chân thành biết ngỏ cùng ai Sống chết bên nhau trên bước đường dài Gặp việc lớn ta sãn sàng xông pha đón nhận Vó ngựa xông pha giương cung lớn bắn chim điêu bay lượn Cả đất trời như nằm gọn trong ta
Bài này của "Thần điêu đại hiệp" Hỏi thế gian, tình là vật gì Tình khiến sinh tử tương hướng Trời Nam đất Bắc song phi nhạn Cổ thụ mấy mùa hàm sương Hoan lạc thú, biệt ly sầu Nỗi khổ chất đầy ngàn tương tư Ngàn lời muốn tỏ, cũng chỉ theo khói mây Thiên sơn không băng giá Quân tử đi cùng ai...
Bài này của "Ỷ Thiên Đồ Long Ký" Nói không hết yêu đương trần thế Kể không vơi ân oán tình thù Đời Đời kiếp kiếp do duyên định Cùng dòng nước mát trong xanh Con đường đầy gian lao phía trước Hoa nở khoe mình trong săc thắm Trọn kiếp sầu ai thấu cùng ta Mênh mang hoang vắng bốn bề Tình đã dứt đâu còn vương vấn nữa? Thầm than nhân thế lắm đổi thay Yêu giang sơn , yêu cả mỹ nhân Mấy kẻ anh hùng cam chịu đơn côi ? Thân nam nhi tung hoành bốn bể Tráng khí hào tình toả muôn nơi đời người ngắn ngủi bao năm tháng Không say thề không dứt Bên này ta cùng nguời đẹp hoàng hà chảy tận bên kia... đến đây rượu nồng thêm say cạn Hãy uống cho sầu cuốn theo mây ...
Bài này của "Thư kiếm ân cừu lục" Sầu dằng dặc, kiếp mông lung Khúc ca tàn lụi, trăng trong nhạt nhòa Kinh thành rực rỡ nguy nga Có dòng máu biếc chan hòa đầy vơi Biếc kia phai cũng có hồi Máu kia chảy mãi muôn đời cũng khô Hồn thơm dằng dặc mối tơ Hóa thân hồ điệp còn ngờ chiêm bao.
Bài này của "Tam quốc diễn nghĩa" Đã mờ rồi ánh kiếm ánh đao Lùi xa rồi tiếng loa tiếng trống Vẫn rõ ràng sống động Bao gương mặt anh hùng. Con đường xưa ngập trong cát bụi Thành quách xưa hoá cảnh hoang tàn Năm tháng oai hùng cùng lịch sử Bao chiến công tên tuổi còn vang. Mộng bá vương ai người quyết định Lẽ thịnh suy há chẳng có nguyên nhân Sự đời vần vũ như mây gió Đổi thời gian đổi cả không gian. Tụ tán nhờ có duyên Ly hợp vốn do tình Trả món nợ non sông trước mắt Mặc đời sau thiên hạ luận bình Nước Trường Giang hóa thành sông lệ Gió Trường Giang vang mãi bài ca Giữa bầu trời lịch sử, muôn triệu ánh sao xa Trong dân gian vạn thuở, ấy muôn triệu đoá hoa.
Bài này của "Tiếu ngạo giang hồ" "Kiếm sắc lượn bay, suốt đời ta vẫn cười ngạo nghễ Thời thế cứ trôi, tình người thật nhỏ bé xiết bao Kiếm sắc lượn bay, suốt đời ta vẫn cười ngạo nghễ Để lại khúc nhạc buồn, giữa trời đất mênh mang Một cuộc đời cùng núi cao biển rộng Chính nghĩa vững vàng, sẽ liên kết anh hùng Dùng vô chiêu mà thắng hữu chiêu Người anh hùng dốc gan ruột vì nhau Nhi nữ giang hồ ngày càng vắng bóng Tình vẫn còn mà người đã ra đi Ngoảnh đầu lại chỉ thấy gió mưa chấp chới..."
Bài này của "Thái Bình Thiên Quốc" Vết thương dù đỏ máu, không rơi lệ sầu bi Giương cao cờ khởi nghĩa, quyết không chịu sống quỳ Xiết nắm tay thêm chặt, chẳng giây phút buông lơi Tràn sông, đoàn quân tiến Quyết một li không rời Kiếp người trọn một đời Đặng mấy phen sống mái Đường tử sinh một lối Chén hợp tan vơi đầy Ngẫm ra muôn sự trên đời Khó đem thành bại mà soi anh hùng Ngàn bia như sắt như đồng Hiên ngang một khoảng mênh mông đất trời.
Bài này của "LƯƠNG SƠN BÁ - CHÚC ANH ĐÀI" Mùa xuân về phơi phới Lòng rạo rực tưng bừng Xuân đang thay áo mới Ta cũng thật vui mừng. Trèo lên đỉnh núi cao Giữa đất trời xanh thẳm Thề với trăng với sao Ta cùng xây mộng thắm. Cùng đạp bằng mưa gió Xây cuộc sống yên bình Dẫu đời còn gian khó Đêm tàn là bình minh. Người đã mang trái tim tôi đi mãi Như đám mây kia bay mãi chẳng dừng chân Tình có đậm sâu, nước mắt mới trào dâng Người yêu ơi! Người luôn là duy nhất Là khúc tình ca không thể thiếu trong cuộc đời Là con thuyền đưa ta đến bến bờ hạnh phúc Đã yêu nhau, Dẫu đất trời cũng không thể chia ly Ta không thể giấu những niềm hy vọng Dẫu cho đời còn lắm gian truân.
Bài này của "Thập diện mai phục" Phương Bắc có giai nhân Tuyệt vời đứng riêng bậc Một nhìn người nghiêng thành Nhìn lại người nghiêng nước Lẽ nào không biết được Người đẹp thành nước nghiêng Người đẹp khó tìm gặp.
Bài này của "THIÊN HẠ HỮU TÌNH NHÂN" Yêu, làm sao thương, làm sao lỡ, làm sao ngắm, làm sao khó... Làm sao bắt con người sống chết cùng nhau Yêu, là thứ mùi vị không nói ra được, chỉ biết nếm... Để rồi say không muốn về Cho đến lúc hồng nhan tiều tụy Mà dường như vẫn đẹp hoàn mỹ như vậy Biết phải đợi đến bao giờ Con người mới hiểu ra điều ấy Yêu, là đóa tuyết hoa bay bay ngày tháng sáu Còn chưa kịp đơm hoa kết trái đã héo tàn Yêu, là thứ nước mắt lau không khô, đốt không hết Chưa ngưng đọng đã hoá thành tro bụi. Đợi tới lúc tơ tình đã tuyệt Mới âm thầm hiển hiện Đợi đến lúc hồng trần tàn tạ Mới cho con người sánh bước cùng bay Có ai hiểu được hương vị đặc biệt đó Yêu, là mơ mơ hồ hồ lúc trời đất mới sinh ra Là đóa mai côi nở hoa tươi tắn Yêu, là đi nát cõi hồng trần Là nhìn suốt qua làn thu thủy, Chỉ vì người đã yêu rồi, vĩnh viễn không nói lời hối hận Yêu là cõi luân hồi đời đời kiếp kiếp Chằng nề đông nam hay tây bắc Yêu là từng mối tơ, từng sợi chỉ của thị phi phải trái Khiến kẻ hữu tình chẳng thể nào nói tiếng chia ly...
Bài này của "Thiên long bát bộ" Nếu thiếp biết ngưỡng mộ còn đau khổ hơn thầm yêu Thiếp nguyện bước trên con đường của chàng Nam nhi chi lệ, nữ nhi chi khấp (khốc) Thiếp là tín đồ mù quáng của chàng Chàng là điểm tựa của thiếp Vào sinh ra tử do chàng làm chủ Chàng bảo vệ cho thiếp Thiếp nguyện cầu phúc cho chàng Chàng là anh hùng hảo hán Chàng cần có hoài bão Nhưng nếu thiếu vắng hạnh phúc của thiếp Thì lấy gì bù đắp Chẳng lẽ tình yêu khó tha thứ hơn thù hận Nếu thiếp biết tình yêu vốn bắt đầu từ hận thù Hồ - Hán không chung một lối, Người này thua, kẻ kia khổ, Thiếp thà để chàng hận đến hồ đồ Còn hơn là si mê mù quáng Một mặt thỏa mãn Một mặt tàn khốc Chàng bảo vệ cho thiếp Thiếp nguyện cầu phúc cho chàng Chàng là anh hùng hảo hán Chàng cần có hoài bão Nhưng nếu thiếu vắng hạnh phúc của thiếp Thì lấy gì bù đắp Chẳng lẽ tình yêu khó tha thứ hơn thù hận.
Bài này của "Mạnh Lệ Quân" Trời sinh có mấy vạn người Chàng rằng đây gái, kia thời đàn ông Nàng bảo người tốt, kẻ không Còn ta lại cứ phải trông tam thành. Ai cũng muốn làm người bên nọ Nên mới ra một tấn trò đời Đồng thanh tương ứng một lời Xin vua hãy cứ làm người thường thôi. Chuyện xưa đã tan thành mây khói Kể làm chi cay đắng ngọt bùi Bầu rượu đục cạn khô dòng lệ Trời đất chẳng còn quên hẳn mọi buồn vui Chuyện xưa như mây khói xa rồi Nét mặt tươi cười vẫn in dấu lệ Rượu trong mơ tỉnh rối sao say mãi Cho đến bạc đầu chẳng một tiếng hờn than.
Lão bang chủ chơi toàn hàng độc đêm khuya tĩnh mịch xem mấy bài thơ này cực hay nha huynh haha ... đúng là hảo bang chủ biết thưởng thức cầm kỳ thi họa.. mấy bài này hay quá xá
Bài này của "HIỆP NỮ U HỒN" Em đã từng khóc, từng cười trên cùng một nỗi đau Nhưng chưa bao giờ tiếc Niềm tin được soi bởi chiếc gương màu xanh biếc Bừng chiếu lung linh. Cũng vẫn nụ cười và nỗi nhớ mỗi sáng bình minh Ghìm chân em trong thành Vô Lệ Nơi trái tim xót xa với những câu chuyện tình không được kể Và giọt lệ Lam Ma chẳng phát sáng bao giờ Câu chuyện em nghe có một niềm tin mà không cần nguyên cớ Ba tiếng "anh yêu em" thốt ra từ miệng người đàn ông thành thật Giọt huyết lệ chứng minh. Nhưng nào có niềm tin... Khi tình yêu mỗi ngày đều biến đổi Giấc mơ Lam Ma cũng chỉ là truyền thuyết không sao thực hiện nổi Quay trở về với mơ ước xưa kia.
Bài này của "Thất kiếm hạ Thiên Sơn" Vượt qua núi, băng qua sông Thẳng đường tiến lên Thiên Sơn Gió đang nổi, tuyết vẫn rơi Trong đêm vắng, ngọn đèn buồn Thanh kiếm nặng, tình sâu xa Người anh hùng và thiếu nữ Khi gặp gỡ, lúc xa nhau Năm tháng trôi đời nghiệt ngã. Muốn vượt khỏi thế giới này Giấc mộng say không thành được Ngẩng đầu lên nhìn sao sớm Sao biến mất chẳng thấy đâu Lòng bâng khuâng đời lạc bước.
MỘNG mơ suốt những tháng năm NÀO hay em hẹn trăm năm cùng người MÀ em chẳng nói một lời MỘNG mơ tôi cứ bồi hồi nhớ mong CHẲNG ngờ mộng ước xa xăm TAN rồi em hỡi tháng năm đợi chờ BẼ bàng thay những ngày xưa BÀNG lăng tím biếc những giờ bên nhau TA giờ tim đã nhói đau VỚI tay chuốc chén rượu sầu mình ta NGỔN ngang tình cũ nhạt nhào NGANG qua đường cũ mắt nhòa lệ cay SỰ đời sao lắm chua cay ĐỜI ta sao cứ đêm ngày sầu đau. BÀI ca xưa anh đàn em hát THƠ ngày nào anh viết em ngâm BỎ anh em bước theo chồng LỬNG lơ anh với cõi lòng đơn côi.
PHONG thu nhuốm đỏ rừng chiều SƯƠNG giăng tim biếc đìu hiu gió buồn ĐẪM đôi vai áo mưa tuôn ƯỚT đầy mái tóc tâm hồn ướt theo VAI gày gánh nặng còn đeo GÀY xơ gày xác phận nghèo riêng ta TRẦN ai sao lắm phong ba GIAN nan một kiếp can qua mấy lần SAO còn lạc lõng bước chân LẮM khi gục ngã lắm lần đứng lên ĐỌA đày bao nỗi ưu phiền ĐẦY trong kí ức những niềm đắng cay KHỔ đau một kiếp sống này ĐAU không ai thấu đêm ngày mình ta LÃNG du ta cất tiếng ca DU dương êm ái để mà quên đi MỘT mai ai có hỏi gì THỦA xưa ta cũng nhiều khi anh hào ANH hùng gặp bược lao đao HÀO hoa phong nhã cũng vào hư không TỬ sinh nhẹ tựa lông hồng SINH li tử biệt ai không một lần RỐT sau một kiếp trầm luân CŨNG nằm trong nấm mộ phần rêu phong CHỐNG sào trôi giữa mênh mông VÀO nơi lạc cảnh tiên bồng mình ta HƯ hư thực thực cũng là KHÔNG vương ân oán bước qua cuộc trần.
XIN em cứ bước đi đi EM đừng nhìn lại làm gì em ơi ĐỪNG làm lệ ướt mi người KHÓC thương chi nữa những lời yêu xa VU quy e chọn người ta QUY về cửa phật tôi xa em rồi TÔI mong em hãy tin rằng SẼ cho em những tháng năm tuyệt vời BUỒN đau xưa sẽ xa trôi KHI ta nguyện ước một đời bên nhau EM quên đi những buồn đau KHÓC đi một tiếng nỗi sầu sẽ tan NẮNG mai ấm áp đã về HỒNG đôi má thắm gái quê gặt mùa SOI làn nước chảy lơ thơ SÁNG bừng đôi mắt mộng mơ em nhìn MẮT em sáng cả trái tim EM ơi có biết tôi tìm dáng em Mặn môi giọt lệ chia ly Đắng lòng vì nỗi người đi xa rồi Tình duyên nước chảy hoa trôi Đời phù du vẫn mình tôi một mình XIN trao trả lại nụ hôn môi ĐỪNG luyến lưu chi đã xa rồi QUÊN đi năm tháng tình cay đắng TÔI về cô độc một mình tôi TÔI về dưới lá vàng rơi YÊU mùi hoa sữa nên tôi trở về MÙA heo may thổi sườn đê THU vàng man mác cho mê hồn người. HÃY về bên ấy cùng tôi LẠC vào một cõi đất trời thiên thai QUAN tâm chi chuyện bên ngoài LÊN đây ta sống , sống ngoài thế nhân. ĐỪNG quên em nhé ở đời HAM mê phú quý dễ rơi tình người DANH danh lợi lợi em ơi VỌNG vào cuộc sống những lời dối gian.