RU EM CÙNG NỬA VẦNG TRĂNG Một nửa vầng trăng nấp cuối trời Trong chùm mây ửng kết vành nôi Ru tình ấm áp thơm vào mộng Vuốt trái thanh tao ngọt với đời Muốn giữ đêm tàn khôn đứng lại Mong kìm gió thổi khó ngừng trôi Cùng em lại gọi bao mùa nữa Ấm áp nâng niu những nụ cười.
NẮNG VÀ EM Trở về với nắng phương Nam Nghe lời biển gọi nồng nàn yêu thương Rì rào sóng hát trùng dương Ngập bờ cát trắng...vấn vương mơ màng! Bình minh... xao xuyến rộn ràng Trải thơ trên bãi…ươm vàng nụ hôn Nắngơi! Nắng chớ dỗi hờn ... Lùa trôi đụn cát nổi cồn biển xanh! Hoàng hôn…rải lụa bên anh Trắng phơi một nửa đầu gành sóng treo Thương nhau cố dắt qua đèo Triều dâng sóng biển reo theo chân mình ! Thầm thương giọt nắng lung linh Đêm về lẩn trốn tâm tình cùng em Sao khuya lấp lánh bên thềm Mơhoài giây phút…nửa miền nắng em...!
CANH THÂU XE CHỈ Canh khuya xâu sợi chỉ buồn Để khâu nỗi nhớ khơi nguồn thương đau Hắt hiu bên ngọn đèn dầu Khi mờ khi tỏ nỗi sầu nặng vai Niềm vui trả hết cho ai Gánh sầu mang nặng đường dài còng lưng Em về đổi hết bâng khuâng Cho anh tìm lại một lần vấn vương Chỉ hồng nối mộng yêu đương Chỉ xanh thêu cỏ cho đường ước mơ Chỉ vàng em dệt tình thơ Trắng đen hoà hợp đôi bờ cách xa Anh ơi giữ lấy mặn mà Tình chung một thuở thiết tha một lời Đừng mang cay đắng vào đời Cho tim quặn thắt cho môi héo sầu
XIN CỨ GỌI Xin cứ gọi một lần cho tha thiết Dù mai sau biền biệt chẳng còn chi Gọi một lần rồi lên tiếng từ ly Anh sẽ khỏi sống hoài trong ray rứt Xin cứ gọi khi anh còn thao thức Để tên em được hoài khắc trong tim Đừng nha anh đừng sống với im lìm Khi lòng vẫn ước ao lên tiếng gọi Xin cứ gọi khi lòng anh vời vợi Mỗi ưu tư chờ đợi một tình mơ Gọi tên em khi anh dệt ý thơ Em sống mãi trong cõi lòng lưu luyến Và tên em theo muôn ngàn gió quyện Sè thì thầm nhắc nhở chuyện tình xưa Dù một lần ta chẳng có đón đưa Nhưng vẫn nhớ trong tim nguồn yêu dấu
EM KHÔNG TRÁCH XIN ANH ĐỪNG NHẬN TỘI Em không trách xin anh đành nhận tội Bỏi lòng em thấu hiểu nỗi thiết tha Tình trong anh luôn giữ mãi đậm đà Dù ngày tháng em lớn dần tuổi mộng Em không trách bởi trời cao biễn rộng Tình bao la mong ngóng cũng tràn tuôn Đừng nha anh đừng mang mãi nỗi buồn Rồi tự trách khi em không hờn giận Đừng để em tâm hồn luôn vướng bận Ray rứt về làm lận đận hồn thơ Em muốn mình sẽ sống mãi trong mơ Niềm hạnh phúc chợt về trên môi héo Em sẽ đón tình anh trên vạn nẽo Giang vòng tay chứa đựng cả trời yêu Để muôn đời mình chẳng thấy cô liêu Dù xa vắng kỷ niệm hồng vẫn đẹp
THÔI..NGỦ ĐI ANH Ngủ đi anh ...ngủ đi anh , Để em mơn trớn dỗ dành vài câu . Thời gian dù có qua mau , Tình ta vẫn thuở ban đầu khó phai . Và anh vẫn mãi chàng trai , Mà em yêu nhất , không hai trên đời . Ngủ đi quên hết anh ơi ! Đắng cay khổ hận ,trên đời biến tan . Tình em tràn ngập chứa chan , Dâng anh trọn kiếp ,muôn vàn lời yêu Ngủ đi...anh ngủ cho nhiều Em ru anh ngủ những chiều dịu êm Đôi ta tình vẫn êm đềm Theo từng cơn gió bên thềm ru mơ Cho em dệt mãi vần thơ Cho anh quên hết hững hờ tháng năm Bao nhiêu khổ ải thăng trầm Xoá đi hết sạch để tâm an lành Ngủ đi anh...ngủ đi anh Yêu thương em hứa trọn dành sắt son
THAO THỨC Anh có biết vì sao em thao thức Trắng đêm dài không ngủ để vu vơ Tựa bên song với ánh mắt thẫn thờ Vì mơ ước trong em còn xa vắng Anh có biết vì sao em thức trắng Gởi lời buồn trong ý nhạc vần thơ Mắt lệ sầu khi lá đổ xác xơ Vì Thu đến mang em vào nhung nhớ Và những đêm gục đầu trong trăn trở Niềm đau thương hận tủi đã riêng mang Ai gieo chi cho lắm cảnh bẽ bàng Đường hai lối lỗi thề ai mang lấy Trong tim em nhọt sầu đang sưng tấy Bao u buồn mang lấy cứ hoài đong Nỗi ưu tuy chất chứa hóa thành giòng Thì anh hỡi làm sao em ngủ được "Ngủ đi em " tiếng ru như thuở trước Vẫn ngọt ngào êm dịu tựa bài thơ Để cho em lạc lỏng chốn tình mơ Và đêm đến thẫn thờ nghe gió gọi
THỨC ĐÊM Một người thức ngóng một người Một người thì cứ vô tư ngủ vùi Lòng anh nào em có biết hay chăng Đêm kia đi off, nay nằm tơ vươn Mộng lòng biết nói cho ai Nói em, em biết, em đò ngó lơ Vươn sầu trăm lối bước em về Mộng lòng ước hẹn ta cùng sánh đôi Hỡi ôi sao quá xa xôi Em giờ nơi ấy, anh vẫn chờ trông Đợi chờ em một tiếng yêu Nhưng em vẫn cứ khóa cài then treo Hỏi lòng ai biết cho lòng Anh yêu em lắm em nào biết chăng.
Tức Thời trông đẹp tuyệt trần, Cảnh Mây ảo ảnh thêm phần đẹp sao. Si Mê trông chốn thanh tao, Tình Ngay duyên lỡ, đừng vào khổ thân.
Đêm nay lòng trống nhiều bề, Lại đêm thức nữa, mệt mề nhớ chăng. Thức nhiều mắt xấu da nhăn, Khuya rồi đi ngủ, để tăng tuổi đời.
ÔI CUỘC ĐỜI Ôi cuộc đời. Thật chơi vơi. Làm ta rơi. Vào vũ trụ. Gặp các cụ. Ở trên cao Ném ngôi sao. Vào trang giấy. Ta bỗng thấy. Thật lạ thường. Trên con đường. Dài vô tận Sao lận đận. Lắm chông gai. Chí làm trai. Luôn nhẫn nại. Một lần dại. Phải nên khôn Đừng để hồn. Bay đi mất. Chợt tỉnh giấc.Ngồi ngẩn ngơ. Bèn làm thơ. Cười hơ hớ...
Thức đêm mới thấy... râu dài... Thức đêm mới thấy mắt ai thâm quầng, Thức đêm mới thấy bâng khuâng... Thức đêm mới thấy pho-rầm quạnh hiu. Thức đêm mới nhớ em nhiều, Thức đêm mới nhớ những điều hay quên... Thức đêm rồi lại thức đêm... Thức đêm rồi lại thành tên ngủ ngày...
TÔI LÀ TÔI Tôi thích cố đơn, thích một mình, Thích ngồi lặng lẽ để suy tư. Mà sao văn vè là tình tứ?! Để tôi dệt mãi một giấc mơ... Tôi đã biết yêu tự bao giờ?! Đêm đêm lại nghĩ chuyện vu vơ. Có khi ôm nỗi niềm trống vắng, Trách sao tình ấy quá hững hờ. Có lẽ tại tôi quá ngu ngơ, Cô đơn đâu phải kẻ dại khờ! Yêu làm chi để rồi đau khổ?! Để biết rằng mình thật ngu ngơ. Tôi muốn là tôi của hôm nào, Là "kẻ độc hành" chẳng thiết chi. Chẳng cần văn vẻ hay tình ý, Chỉ một mình thôi, chẳng nghĩ gì...
SỐNG VÌ HÔM NAY Nữa đêm tỉnh giấc ngỡ mình mơ Sự thật là đây khó ai ngờ Trò đùa dâu bể ai biết trước Vui buồn cay đắng với lẻ loi Được sống hôm nay ta cứ sống Quá khứ qua rồi bỏ qua tay Chuyện của ngày mai ngày mai tính Lo nghĩ quá nhiều cũng mất vui Thói đời là thế luôn trêu cợt Hôm trước vui tươi, nay hết rồi Nếu còn lại chăng là kỉ niệm Vui buồn ta sống hết hôm nay. Cuộc đời vốn lắm điều hay Nhân gian tráo trở làm sao đoán Hận đời hay hận chính bản thân..
IF... If water were kisses, I’d send you the sea If leaves were hugs, I’d send you a tree If nite was love ,I’d send you the stars But I can’t send u my heart cause that where you are Nếu giọt nước là những nụ hôn, anh sẽ trao em biển cả. Nếu lá là những ôm ấp vuốt ve, anh sẽ tặng em cả rừng cây. Nếu đêm dài là tình yêu , anh muốn gửi em cả trời sao lấp lánh. Nhưng trái tim anh ko thể dành tặng em vì nơi đó đã thuộc về em.
Gửi 2 người con gái Anh biết rằng anh thật quá là tham Khi đã trót yêu cả hai người con gái Để giờ đây trên đường đời ngang trái Ngã ba này anh biết rẽ về đâu Có ai nào thích như vậy em ơi Chỉ bởi trái tim trót vỡ rồi hai nửa Hai nửa trái tim mỗi người trao một nửa Hai phần bằng nhau cho mỗi một người Anh biết rằng anh có lỗi với cả hai người Khi tình yêu chẳng trao ai trọn vẹn Mọi bao biện chỉ làm anh thêm thẹn Cho hai em thêm giận thêm buồn Có bao lần anh đã thức trắng đêm Để xem ai là người anh yêu nhất Để xem ai đã yêu anh hơn hết Vẫn chẳng tìm ra đáp án trả lời Vì em ơi anh đã yêu thật rồi Dẫu chia đôi nhưng vẫn tròn hai nửa Hai người anh yêu cũng thương anh trọn cả Chẳng ai nhiều hơn chẳng ai kém phân nào Ngang trái này anh biết tính làm sao Thôi thì đành chia tay cả hai nửa Thà cùng đau, cả ba cùng đau khổ Còn hơn riêng ai đau khổ một mình 60 năm sau.....
LÀM CHỒNG... Chồng là một đấng anh hào Là duyên, là nợ trời trao cho mình Chồng là trụ cột gia đình “Ba đồng một mớ” ta rinh về nhà Chồng là Bố của con ta “To đầu mà dại” đến già chưa khôn Chồng là loài sống bằng cơm Lại ham món phở, bia ôm vỉa hè Chồng là một gã lái xe Uống nhiều, hút lắm, lè phè ngày đêm Chồng là anh của nhiều em Ga lăng nên hễ có tiền là vung Chồng là cái thế anh hùng Mát xa, sàn nhảy vẫy vùng khắp nơi Chồng là hào kiệt trên đời Vợ mình thì sợ, vợ người thì yêu Chồng là quân tử hạng siêu Cứ ai phái yếu là chiều, là thương Chồng là một gã ương ương Bỏ đi thì tội, phải vương cả đời !