Yêu Em Một Nửa _____________________Tiếng Hát Vũ Khanh_____________ “Yêu em một nửa tình trần… Nửa tình còn lại vẫn hằn bóng em...” Nếu yêu em tôi chỉ yêu một nửa Nửa còn lại tôi để đấy hong khô Nhỡ mai sau giông gió kéo nhau về Thì tôi vẫn còn nửa tình ấm áp Nếu lỡ yêu xin hãy cho từ tốn Như thú rừng thơ thẩn cỏ đồng hoang Đừng xô đẩy đừng cuốn cuồng vội vã Vì em ạ yêu rồi cũng phôi pha Hãy ngồi nghe chim hót ngoài xa Hòa nhịp đập của tim ta rộn rã Làm gì có những thiên tình khôn tả Cũng không gì là miên viễn đâu em Hãy cùng chia chút hương nồng giây lát Trong cuộc tình rồi mất mát như nhau Ngày mai đến hôm nay thành quá khứ Nhốt đêm này trong chiếc túi tương lai Nếu yêu em tôi chỉ yêu ngần ấy Dư thừa này tôi dành mỗi riêng tôi Nếu như em thay ý muốn chia rời Thì tôi chẳng còn cả đời khốn khó Nếu lỡ ra xin giữ thương cùng nhớ Mai mốt thành thân gối ấm và êm Đừng nghi ngại đừng dối lòng mưa móc Để cuối đời ta ngồi khóc thương nhau “Yêu em một nửa tình trần… Nửa tình còn lại vẫn hằn bóng em...”
THƠ : Chẳng còn gì để gửi lại cho nhau Ngoài những lời thơ đã thập phần củ kỷ Tình yêu đầu bao giờ cũng vậy Ta già đi nên hạnh phúc nhạt dần Chiều cứ tàn, góc phố hết bâng khuâng Không còn ai gọi gió về hôn tóc Hàng cây cũ cuối đầu ôm mặt khóc Đâu hay tim ta hóa đá lâu rồi Tình cờ gặp người ánh mắt vẫn xa xôi Chỉ riêng mình ta đã thôi chới với Còn lại gì trong ánh nhìn vời vợi Dòng nước mắt khô dấu trong mỗi nụ cười Thôi đừng tìm, đừng nhắc nữa người ơi Có một thời không bao giờ trở lại Tôi không thể còn dại khờ mãi mãi Mơ ước chết đi không sống dậy bao giờ Và bây giờ ........ Chỉ còn ....... một bài thơ...... ________________________một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Hai cơn mưa __________________Thơ Trần Anh Khôi Ta chọn cho nhau hai con đường Em một ngã và anh một ngã Đường ta đi có gập ghềnh vất vả Cũng chỉ một mình, không bước chung đôi Ta đã chọn cho nhau cảnh chia phôi Bàn tay sẽ không còn tay ấm nữa Đôi mắt lạnh bởi không còn ánh lửa Của một thời ta đã thiết tha yêu Ta đã chọn cho nhau nỗi cô liêu Bỏ nồng ấm, lấy đôi môi khô khốc Mỗi buổi chiều cô đơn nhìn gió thốc Thổi tung mù những hoài niệm xa xưa Ta đã chọn cho nhau hai cơn mưa Tự nhỏ xuống mỗi đời ta day dứt Những giọt mưa không bao giờ chạm đất Không bao giờ hòa thành một dòng sông... _____________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : ĐIỀU VỤNG DẠI CŨ XƯA Dẫu bây giờ năm tháng xa xôi Xúc cảm, khổ đau đã phải quen rồi Có lúc tưởng tuổi thơ không chịu nổi Bao đêm nằm thương nhớ đơn côi. Mình với mình,mình với bóng đêm thôi Với kỷ niệm màu hoa thưở ấy Đã bao lần giữa đêm thức dậy Dỗ giấc hoài vẫn không thể ngủ yên. Ngôi sao ơi, con mắt của trời đêm Giờ mới hiểu thế nào là ly biệt Đối diện lòng mình giờ ta biết Yêu để giận hờn, tha thứ để chia tay... Ngọt ngào xưa đã hóa đắng cay Cứ tưởng ngày xưa mình có lý Điều vụng dại cũ xưa hàng thế kỷ Vẫn vấp vào bởi có hiểu gì đâu. ___________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : THÔI NHÉ NỤ CƯỜI Ta gửi lại chiếc gương nét mặt ngày xưa ấy Ta gửi lại thời gian lời hò hẹn ban đầu Ta nào biết có lần lòng ta buồn đến vậy Ngắm lại mình mà tim nhói lên đau... Cứ ngỡ mọi điều mãi mãi bền lâu Câu duyên nợ ai gieo,nỗi sầu này ta gặt ? Bếp đã tàn,ngọn lửa tình ai thắp Cơn mưa đông tê tái tạt ngang đời. Nụ cười ai xưa sáng rỡ mặt trời Cánh buồm ai xưa ngời ngời gió lộng Ta cứ ngỡ đã qua ngày biển động... Bờ yêu thương ngây ngất hoa hồng. Nào biết dã tràng còn se cát biển đông Viên ngọc quý vô tình đánh mất... Thôi nhé nụ cười, ta cam lòng phụ bạc Chẳng còn ngày hôm qua nữa đâu. Trái tim ta đã dìm xuống dòng sâu Nơi chảy xiết của hàng ngàn nước mắt Nơi cơn đau không còn lối thoát Thôi nhé nụ cười, mãi mãi lìa xa.... ___________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Chỉ là ngày hôm qua Không phải quá khứ, chỉ là ngày hôm qua Khi chiếc lá vàng rụng rơi trước cửa Khi vầng trăng khép mình còn một nửa Khi cánh chim bay khuất cuối chân trời. Không phải tiếc nuối, chỉ là giọt nước mắt rơi Xót xa cho một thời ta đã mất Không phải khổ đau, chỉ là một lần ta khóc Là nước mắt cho ta, là nước mắt cho mình. Không phải oán hờn, chỉ là một phút lặng thinh Để em đưa ta về lại thời xưa cũ Để ta ngắm nhìn em ngàn năm say ngủ Để thêm một lần, nhờ gió gửi nụ hôn. Không phải đớn đau, chỉ là một phút đập dồn Trái tim ta cũng theo em yên ngủ Một thời đau, một đời qua đã đủ "Hãy ngủ đi nào, hỡi trái tim của ta". Còn lại gì cho năm tháng đã qua Một thời yêu, và một đời tiếc nuối Một người đi mãi, và một nguời theo đuổi Quá khứ nào trở lại ở tương lai. Không phải ngày sau, sẽ chỉ là ngày mai Ngày xanh thắm cho hai ta đoàn tụ "Để trái tim anh sau bao ngày say ngủ Thêm một lần, cháy bỏng để yêu em" __________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : TIẾNG GUỐC CUỐI HIÊN TRƯỜNG _________________Thơ Nguyễn Thái Dương Chiều bỗng vang trong lòng ta tiếng guốc Những âm thanh lóc cóc cuối hiên trường, Nơi một thuở ta vòng tay trước ngực Trầm ngâm theo một tiếng guốc ai khua. Mười sáu tuổi, ai còn vô tư quá Ai vô tư đến độ hoá... vô tình Giờ ra chơi, ai ham chơi kì lạ Bỏ ta một mình đứng ngóng... một âm thanh Ơi tiếng guốc trong muôn ngàn tiếng guốc Ta nhận ra nhờ nhịp guốc ai giòn Thềm sân rộn tiếng ai cười nhún nhảy Tóc đuôi gà run rẩy dáng trăng non Ta đã đợi buổi ai còn mười sáu Đến hôm nay Ai mười tám rồi mà! Sao tiếng guốc vẫn hồn nhiên huyên náo Cuối hiên trường khi sắp hết cấp ba? Ai huyên náo, còn ta thầm kín vậy Chút riêng tư không dễ nói thành lời. Ta còn giữ, nghĩa là còn đợi mãi Một ngày nào tiếng guốc khẽ khàng rơi.... __________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : SÓNG ____________________Thơ Xuân Quỳnh Dữ dội và dịu êm Ồn ào và lặng lẽ Sóng không hiểu nổi mình Sóng tìm ra tận bể Ôi con sóng ngày xưa Và ngày sau vẫn thế Nỗi khát vọng tình yêu Bồi hồi trong ngực trẻ Trước muôn trùng sóng bể Em nghĩ về anh, em Em nghĩ về biển lớn Từ nơi nào sóng lên? Sóng bắt đầu từ gió Gió bắt đầu từ đâu? Em cũng không biết nữa Khi nào ta yêu nhau Con sóng dưới lòng sâu Con sóng trên mặt nước Những con sóng nhớ bờ Ngày đêm không ngủ được Lòng em nhớ đến anh Cả trong mơ còn thức Dẫu xuôi về phương Bắc Dẫu ngược về phương Nam Nơi nào em cũng nghĩ Hướng về anh - một phương Ở ngoài kia đại dương Trăm nghìn con sóng đó Con nào chẳng tới bờ Dẫu muôn vời cách trở Cuộc đời tuy dài thế Năm tháng vẫn đi qua Như biển kia dẫu rộng Mây vẫn bay về xa Làm sao được tan ra Thành trăm con sóng nhỏ Giữa biển lớn tình yêu Đễ ngàn năm còn vỗ… _______________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
Sóng Về Đâu _________________Tiếng Hát Vũ Khanh_______________ Biển sóng biển sóng đừng xô tôi Đừng xô tôi ngã dưới chân người Biển sóng biển sóng đừng xô nhau Ta xô biển lại sóng về đâu Sóng bạc đầu và núi chìm sâu Ta về đâu đó Về chốn nào mây phủ chiêm bao Cạn suối nguồn bốn bề nương dâu Ta tìm em nơi đâu Biển sóng biển sóng đừng xô nhau Ta xô biển lại sóng nằm đau Biển sóng biển sóng đừng xô tôi Đừng xô tôi ngã giữa tim người Biển sóng biển sóng đừng xô tôi Đừng cho tôi thấy hết tim người Biển sóng biển sóng đừng xô nhau Ta xô biển lại sóng về đâu Giấc ngủ nào giường chiếu quạnh hiu Trăng mờ quê cũ Người đứng chờ gió đồng vi vu Vạt nắng vàng nhắc lời thiên thu Nhớ ngàn năm trôi qua Biển sóng biển sóng đừng trôi xa Bao năm chờ đợi sóng gần ta Biển sóng biển sóng đừng âm u Đừng nuôi trong ấy trái tim thù Biển sóng đừng xô nhau.
Yêu Em Vào Cõi Chết __________________Tiếng Hát Elvis Phương_______________ Anh vẫn biết, anh vẫn biết yêu em là tuyệt vọng Mà vì sao, mà vì sao anh vẫn cứ yêu em Con giun con nằm uốn khúc giữa đêm trường Rồi giun chết, chết tương tư vì sao sáng Anh đã biết, anh đã biết yêu em là tủi nhục Mà vì sao, mà vì sao anh yêu mãi không thôi Anh yêu em bằng nước mắt đứng lưng trời Bằng tia máu ứa trong tim dầu khô héo Anh yêu em anh yêu em như rừng yêu thú dữ Anh yêu em, anh yêu em như tình cây với gió Anh yêu em, anh yêu em không còn chi nói nữa Biết nói gì đã yêu rồi, biết nói gì em ơi Em đã sống, em đã sống như côn trùng khờ dại tìm lửa thiêu, tìm lửa thiêu em đốt cháy cơn vui Em đưa em vào sâu kín cánh tay người Vòng tay trói tấm thân em vào oan trái Em đã sống, em đã sống trong ân tình kẻ lạ để mình anh, để mình anh trong thương nhớ không nguôi Em bay đi bằng cánh bướm giữa đêm dài bằng hương ngát cánh hoa thơm rồi nhạt phai Anh yêu em anh yêu em như rừng yêu thú dữ Anh yêu em anh yêu em như tình cây với gió Anh yêu em anh yêu em không còn chi nói nữa Biết nói gì đã yêu rồi, biết nói gì em ơi
THƠ : Khi biết yêu người ta bắt đầu nói dối ________________________Thơ Thanh Nguyên Thầy văn học đọc câu phương ngôn “Khi biết yêu người ta bắt đầu nói dối” Có đúng thế không, hở bạn bè cùng tuổi ? Lứa đôi bắt đầu yêu Sáng nay em gởi gì qua ánh mắt nheo Mà khiến anh đêm về khó ngủ Ở gần thôi mà sao vẫn nhớ Ngắn vô cùng – không đủ để nhìn nhau Đừng ai hiểu lầm ai đó muốn làm cao Dù đôi lúc ngó lơ sang chỗ khác Thì ra, thầy bảo mà đúng thật Khi biết yêu trước tiên mình tự dối mình Rồi nếu lỡ bạn bè nhắc đến đúng một cái tên Tự dưng em quá chừng xấu hổ Má đỏ bừng và không cười nói nữa Có ai hỏi :”hắn đấy à ?” Vội đáp : “còn lâu !” Và anh thì có khác gì đâu Cũng bối rối rồi vội vàng phủ nhận Ai lại dám tỏ bày niềm xúc động Nên bất ngờ phải nói “có” thành “không” Bài hát anh hát cho cả lớp nghe chung Sao ánh mắt cứ nghiêng về một phía ? Tự dưng em không dám lên lớp trễ Chỉ sợ anh chê : con bé ấy lười ! Tự dưng em vui hơn và anh càng thấy yêu đời Anh đi dạo thường xuyên hơn ngang qua căn nhà em ở Chỉ cần một cái nhìn…hai đứa sẽ ngủ ngon Nhưng bạn bè ơi Đừng tìm hiểu gì hơn Em sẽ bảo em chỉ ngồi hóng gió Anh sẽ giải thích, anh đi ngang qua căn nhà đó Như đi ngang qua bao căn nhà khác trên đường Khi biết yêu, ai cũng ngỡ mình vẫn bình thường Dù sự thật có rất nhiều thay đổi Mà thay đổi trước tiên là bắt đầu nói dối Nhưng mà sự nói dối vụng về trẻ nít Rất dễ thương Và dĩ nhiên đáng được khoan dung Hãy tha thứ cho những người Vì bắt đầu yêu nên Bắt đầu nói dối... ______________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : NẾU ANH ĐI VỚI NGƯỜI YÊU Nếu anh đi với người yêu Chỉ xin anh nhớ một điều nhỏ thôi: Con đường ta đã dạo chơi Xin đừng đi với một người khác em. Hàng cây nay đã lớn lên Vươn cành để lá êm đềm chạm nhau Hai ta ai biết vì đâu Hai con đường rẽ xa nhau, xa hoài. Nếu cùng người mới dạo chơi Xin anh tránh nẻo đường vui ban đầu... _____________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Ru nắng chiều đi qua Hãy khóc đi em đừng dối trái tim mình Đau đớn lắm, phải không?Chiều vừa đi qua ngõ Nắng cuối cùng tìm điều gì trong cỏ Hay cũng buồn giấu nuối tiếc xa xôi? Hãy khóc đi em để tìm được chút bình yên dẫu nhỏ nhoi Là tất cả,anh và yêu thương ấy Giếng có sâu đợi nước trong sẽ nhìn thấy đáy Thành kỷ niệm rồi cách xa nhiều vẫn có một niềm tin Hãy khóc đi em làm sao được lãng quên Biết chẳng thể nên dối lòng đành vậy Cơn bão qua đi cứ dày vò nhau mãi Nước mắt rơi thành bài hát cho anh Hãy khóc đi em đừng ném mình cho bóng đêm Trốn trong đó và thấy mình bé nhỏ Em đã dám yêu bằng từng hơi thở Hơi thở cho anh và hơi thở cho em Hãy khóc đi em nỗi nhớ có thành tên Buồn không đủ bởi yêu thương nhiều quá Phố vẫn thế- ngác ngơ và xa lạ Dẫu thêm một người cũng chống chếnh một bên Hãy khóc đi em không vì tiếc những gì đã trao anh Chỉ đơn giản vì em muốn khóc Anh đi qua em lặnh im và chân thật Chiều cũng buồn khi nắng đã dần xa ____________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : CUỐI CHÂN TRỜI SAO VÀ BIỂN HÔN NHAU Không có nghĩa mỗi lần sóng vỗ Là nồng nàn hôn cát đâu em Vâng, em hiểu ngoài khơi kia trăm gió Đưa sóng về rồi đẩy sóng xa thêm Không có nghĩa những con tàu đêm đêm Khắc khoải bởi hải đăng còn thao thức Thăm thẳm lạc giữa đại dương màu mực Biết về đâu nếu chỉ một thân tàu? Cuối chân trời sao và biển hôn nhau Bờ lặng lẽ cúi đầu không dám khóc Mai sóng về mỏi mòn và nặng nhọc Thở bên bờ trong giấc ngủ vô tâm Hoàng hôn ơi sao mắt bờ quầng thâm? Xưa biển hứa ngàn năm yêu cát trắng Phiêu du mãi để hàng dương khô nắng Sóng có bao giờ yên lặng đâu bờ yêu! Đại dương xa gió rủ rỉ rất nhiều Sao nhấp nháy từ ban chiều chờ đợi Không có nghĩa mỗi lần nghe sóng nói -Yêu rất nhiều- là cho cả bờ đâu... _______________một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Nửa vời Em chẳng còn mộng mơ Để những bài thơ mang theo cảm xúc Em đang sống trên cõi đời trần tục Chẳng còn đầy những sắc màu lung linh Em quay lại với thực tại chính mình Chẳng còn ai vẽ cho em cầu vồng rực rỡ Khúc tình ca thì vẫn là muôn thuở Sao em chỉ là nốt lặng mà thôi? Vì sao trên trời rồi cũng phải đổi ngôi Vạn vật trên thế gian này muôn đời vẫn thế tồn tại vĩnh hằng là điều ko thể Hoa thắm tươi rồi cũng có lúc úa tàn Em trở về với thế giới khô khan Trời nóng bỏng sao mình em lạnh lẽo Niềm hi vọng, mong chờ…khô héo Hoa thủy tinh đã vỡ tan rồi? ________________________(Sưu Tầm)
THƠ : Trang thơ này em gửi tặng ngày hôm qua. Những ngày chưa xa mà em ngỡ không bao giờ còn chạm tới. Ngày của những phút đầu bối rối, của những yêu thương trẻ dại, vụng về. Ngày em đã trao người nông nổi đam mê, khát khao cháy đến cạn lòng em ấy. Rồi anh đi-chỉ giản đơn như vậy. Mà em nghe lòng đắng đến chênh chao.... Thơ viết cho anh, con chữ đã nát nhàu. Nếu anh đọc, đừng hỏi em đã rơi bao nhiêu lần nước mắt. Đong đếm chi anh, giờ tất cả đã trở thành kí ức. Rồi sẽ nhạt nhòa theo năm tháng dần qua... Đừng trách em cố tình lật giở những xót xa. Em gom lại, không phải cho anh, không phải cho em mà dành cho kỉ niệm. Nếu có một ngày gặp nhau trên lối hẹn, xin anh hãy mỉm cười-đơn giản thế thôi...! " ____________________Sưu Tầm
THƠ : Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu! Có thể một ngày chúng mình sẽ lại yêu Nhưng không phải yêu nhau, Mà là yêu người khác. Anh sẽ nắm tay một người con gái Dịu dàng hơn cả vuốt tóc em ngày xưa Em vẫn lo lắng mỗi khi trời mưa Nhưng đi đưa áo cho một chàng trai khác... Bức ảnh cô gái kia có vô tình đi lạc Em cũng chẳng ngồi tô vẽ cho xấu xí hơn em Anh rồi cũng chẳng còn ghen, Những chỗ không anh, em diện màu áo mới. Tại đường phố đông người Nên chúng mình cứ mặc sức lướt qua nhau. Có thể một ngày em mặc áo cô dâu Anh chụp ảnh cùng nhưng không làm chú rể Những đứa con của em sẽ yêu thương cha mẹ Trong bức tranh tô màu chẳng có khuôn mặt anh... Giông bão đi qua ô cửa màu xanh Em sẽ làm thơ về tiếng cười con trẻ Về bữa cơm,về ngôi nhà và người em yêu hơn cả Như anh nghĩ về vợ mình,về hạnh phúc bền lâu. Có bao nhiêu sao sáng trên đầu Em từng nghĩ chỉ anh là duy nhất Nhưng cuộc đời nào đâu phải cổ tích Chàng chăn cừu cũng đã bỏ đi xa... Em nghe lại những bản tình ca Vẫn dịu dàng,vẫn thiết tha như thế Vẫn say mê như chưa hề cũ Nhưng sao chẳng đoạn điệp khúc nào lặp lại như nhau! _____________________Sưu Tầm
THƠ : Khoảng trống bất thường Em nghĩ đến ngày mình không còn bên nhau Vì trăm ngàn lý do hoặc không lời thanh minh nào cả Hạnh phúc bây giờ thuộc về một người xa lạ Em tìm đến nơi cho vay mượn nụ cười Cuộc đời xếp đặt mọi điều là cuộc chơi Vì chỉ mỗi người mới biết mình được mất Em sợ lúc cuộc chơi của mình kết thúc Ai ra đi nhẹ nhàng? Ai ở lại tái tê? Em biết chẳng nên nói trước điều gì Nhưng vẫn giật mình vì một nỗi buồn đang đợi em đâu đó Trái tim em mong manh như lá cỏ Làm sao níu giữ được chân người? Là khoảng trống bất thường của em. Thế thôi! Bước vào đời giữa ngày mưa ngày nắng Em vẫn đợi hết tháng năm dài rộng Bằng nỗi nhớ bình yên...trong tim mình ______________________Sưu Tầm
THƠ : Chia tay anh nhé! Em có làm anh đau không? Khi nỗi nhớ hình như không còn nữa Chiều ngã vào đêm bản nhạc buồn vơi nửa Gió xiết mình u uất trầm luân Em có làm anh đau không? Khi trái tim muốn nói lời từ biệt Cọng cỏ khô mơn man bờ vai khuyết Nhói vào nhau, ánh mắt ấy...không lời.... Có lẽ chúng mình chia tay thôi Dẫu hoàng hôn cố níu ngày ở lại Giọt sương khuya vấp vào tim tê tái Gió hao gầy, trăng khuyết mặt trong nhau.... Lời hò hẹn nào trắng xóa niềm đau Tan vào em Tan vào anh hồi sinh từng thế kỷ Anh đã ở trong em, nơi ngọn nguồn suy nghĩ Giờ trắng tay....rưng rưng bóng mưa ngồi.... Có lẽ chúng mình chia tay thôi.... anh ạ Khi bàn tay cố tình vấp ngã Lật mặt nào cũng năm ngón...dửng dưng.... Dẫu yêu đến bao nhiêu, dẫu đã từng.... Cũng đành để dấu lặng nơi tim mình yên ổn Anh về đi.... để sóng kia đừng gợn Đang ầm ào trong đáy mắt mờ sương..... __________________Sưu Tầm
THƠ : Lời thì thầm Ðôi lúc chợt thèm được sống giản dị bên anh Bình lặng, đơn sơ, không bôn ba tham vọng Có giây phút úp mặt vào vai anh rồi khóc Trong mơ thôi cũng tiếp sức em mà...! Cả một tấm lòng háo hức muốn đi xa Ai nói với em đâu sẽ là chặng cuối? Hoa tình yêu ngập ngừng thơm bối rối Có thật không mà nông nổi đi tìm?! Niềm thương này xin cứ mãi lặng im Dẫu nỗi đau sẽ tìm bầm ngọn gió Và ta nhớ nhau dịu dàng như hương cỏ Như đoản khúc viết riêng cho bài hát cuộc đời. Tiếc nuối thế nào cũng tạm biệt nhau thôi Giữa ký ức giữ tiếng cười xa lắc Trách thời gian mãi đi về lầm lạc Ðể vầng trăng xưa soi ngả khác mất rồi! _____________________Sưu Tầm