THƠ : Anh nhớ em! Anh nhớ em trong những buổi chiều thu se lạnh Nỗi nhớ ngọt ngào giấu kín một khoảng trống trong tim Nhớ con đường xưa rợp bóng mành liễu rủ Nhớ những quán vỉa hè một thời hai đứa dấu tay nhau. Anh nhớ lắm giọng nói em và ánh mắt Nhớ nụ cười, nhớ mái tóc em xanh Nhớ bản tình ca ngày xưa em vẫn hát Giờ một mình, anh vẫn thầm hát gọi tên em. Nhớ những nơi hai đứa từng đến rồi đi Nhớ những khoảnh khắc bên em trong chiều sâu ký ức Nhớ những kỷ niệm vẫn còn nguyên trong tiềm thức Đã quá xa rồi nhưng tình đâu có phôi pha. Anh chẳng bao giờ định nghĩa được tình yêu. Nhưng anh biết tình yêu trong anh là có thật! Như hiện hữu, như màu xanh nỗi nhớ. Như giây phút mơ màng, em vẫn ở bên anh. ___________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Tìm ____________________Thơ Phương Đơn Tôi tìm em trong mùa lơ đãng Gió miên ru gọi kí ức nhạt mờ Tóc em dài rơi vào thời xa vắng Tôi lãng du trong những cơn mơ. Tôi tìm em trong lơ đãng câu thơ Trập trùng nỗi đau kết tinh thành quá khứ Lơ đãng nỗi niềm trôi theo dòng tâm sự Lơ đãng buồn tỉnh giấc giữa xa xăm Tôi tìm em trong lơ đãng tháng năm Phai mờ khói sương trên khoảng trời ngày cũ Dấu chân xưa trôi vào lòng cơn lũ Hoá phù sa nước mắt nghẹn ngào. Tôi tìm em trong lơ đãng hư hao Dỗ giấc cơn đau trầm ngoan trong nỗi nhớ Mỏng manh em nhẹ nhàng từng hơi thở Lơ đãng lạc loài... Kí ức mùa xanh... ______________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Giữ Lại...đi em Giữ cho mình một chút ...nhớ đi em Khi ngoài kia nghĩa tình qua rất vội Như anh vẫn đi tìm câu em nói "Hoài yêu nhau" - ngày xưa khập khễnh rồi Giữ cho mình một chút nắng đi em Khi nhành hoa gió mưa nào không gội Để ngày xưa hay bây giờ bão nổi Thì huơng riêng có mấy chẳng nhạt màu Giữ cho mình một chút ...những đớn đau Để mai kia khi bước cùng người mới Em sẽ hiểu xưa - nay đều nông nổi Chuyện chúng mình không nuối tiếc dài lâu Có còn gì mà bảo giận hờn nhau Những hẹn hò cũng chẳng làm xuân thêm mộng Khi yêu nhau đã biết là bể sóng Thì bây giờ sóng bể có gì đâu? Giữ cho mình em nhé, với người sau! ________________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : Nợ Nhau Em nợ tôi Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày chẵn Ta nợ nhau Trọn năm tháng cuối đời Một mai kia khi giã từ cõi thế Biết mình còn có nợ để cho nhau Những mái tóc trắng phau Đẹp như bông tuyết Sẽ cần nhiều hơi ấm dẫu xa xôi Có những buổi chiều Đêm về rất vội Có những đêm buồn Chẳng đếm được sao Anh đã vô vọng tìm em Trên mười ngón tay bấm nốt thời gian Anh đã lang thang Như gã mục đồng giữa sa mạc lạnh Buồn hiu Nhóm ngọn lửa hồng sưởi ấm cô đơn Em ơi Hãy nói cho anh nghe đi Sao ta nợ nhau mà không thể trả Hãy nói cho anh nghe đi Con đường nào đi vào huyền thoại Và con đường nào là bể khổ trầm luân... Hãy nói cho anh nghe đi Có phải hôm nay là ngày dài vô tận Em ngồi ở đó Một mình Vai gầy tóc rối Ngóng đợi con đò xuôi mãi một giòng sông... Em vẫn nợ tôi Một năm ba trăm sáu mươi lăm ngày chẵn Ta vẫn nợ nhau một khối tình sầu... ___________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : NHỚ Biết cất vào đâu nỗi nhớ em Căn - nhà - anh giờ đây bề bộn quá Em hiển hiện giữa muôn vàn ý nghĩ Giữa những lo âu toan tính đời thường Giận thì giận mà thương thì cứ thương Câu hát người xưa em có nhớ Cuối mùa thi chuyện mình thành trắc trở Phượng hồng rơi đỏ hoe mắt một chiều Ngày em xa thương nhớ biết bao nhiêu Anh dồn nén một đôi lời vội vã Những miệng lưỡi ngày thường trốn đâu mất cả Anh vụng về như mọi chàng trai Bốn tháng thôi sao anh thấy rất dài Ngày gặp lại em còn là em nữa? Niềm hy vọng trong anh có thành ...lá úa? Không cưỡng nổi lòng mình anh lại nghĩ về em! ______________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
THƠ : KỶ NIỆM __________________Thơ Đinh Thu Hiền Chúng mình xa nhau đã ba mùa hoa nở Người ta bảo rằng con trai dễ quên Nhưng làm sao anh có thể quên em Cô bạn gái những ngày xa xưa ấy Tiếng ve kêu trong đêm hè nồng cháy, Đường đến trường thơm hoa Hoàng Lan Mái tóc học trò em cắt ngang vai Trang vở mới chép bài thơ nho nhỏ Tình yêu đến bất ngờ như làn gió Vụng về đâu biết nói cùng em Tuổi học trò hay ước hay quên Hay mơ đến những chân trời xa lạ Lớp học bên hồ mây bay ngoài khung cửa Bồng bềnh như những giấc mơ Mười bảy tuổi đầu mới tập toạng làm thơ Nghĩ về thơ như một điều tín ngưỡng Nhìn cuộc đời qua kính màu lý tưởng Chỉ một màu hi vọng rất xanh Sao bấy giờ em lại nhìn anh Để đến nỗi bây giờ anh phải nhớ Nào ai biết tình yêu là đau khổ Và cuộc đời đâu chỉ màu xanh. _____________________Một Thời Đã Xa (Sưu Tầm)
Giấc Mơ Buồn __________________Tiếng Hát QUANG DŨNG____________ Ngày anh xa em, mùa thu rơi từng chiếc lá vàng, Dòng sông vắng, đón đưa cuộc tình buồn. Lạnh lùng mưa dĩ vãng về đâu nơi xa, Có còn chăng em hỡị.. Hoàng hôn nhẹ buông, ngoài trời đêm đường phố lên đèn, Mình anh đứng ngắm mây chầm chậm trôị Biết thương nhớ đã mãi còn trong cơn mơ, hết mong chờ. Giờ anh đã biết tình mình sẽ xa xôi một đời, Còn trong thương nhớ, em ơi giấc mộng đã tan. Hàng cây như khóc mãi trong đêm dài hỡi em, Lá khô rơi mưa trong lỏng đêm vắng. Ðường về đêm nay, ngàn sao rơi ngập bến sông buồn, Hè phố vắng, bóng em nhạt nhòa dần. Hãy chôn kín nỗi nhớ vào trong tim nhau, Giấc mơ buồn.
Biệt Khúc ________________Tiếng Hát QUANG DŨNG_____________ Buồn đến bao giờ Nhạc sầu hoen ý thơ Tìm ai trong giấc mơ Nhắc tên ai gọi nhớ Xót xa hồn thẫn thờ Thầm trách cho đời Cuộc đời bao nổi trôi Hợp tan rồi thế thôi Hãy vui trong tình cuối Tiếc chi chuyện lứa đôi Cánh hoa tình ái tàn theo năm tháng Dáng ai mờ khuất dần theo dĩ vãng Tiễn đưa tình lỡ đi vào quên lãng Đắng cay chồng chất nỗi sầu riêng mang Biết ai còn nhớ tình yêu thứ nhất Biết ai còn nhớ tình xưa chất ngất Bóng mây hạnh phúc phương nào xa bay Xót xa niềm nhớ trong tình đắng cay Biệt khúc cho người Niềm thương đau khó nguôi Trọn đường tình lẻ loi Bước chân hoang lạc lối Đến bao giờ mới thôi..
Đừng Hỏi Vì Sao Em Buồn Ngọc Lan Ngày nào mình chưa quen biết, ngỡ ngàng khi đứng bên nhau Ngày nay đã biết nhau rồi, vẫn còn nhìn nhau không nói Lần đầu gặp em anh hứa, chúng mình sẽ mãi bên nhau Giờ đây đôi ngã chia lìa, chớ hỏi vì sao tôi buồn... Thôi đành đôi ngã, vì anh đã quên câu thề Bao ước vọng như đón chờ riêng ai... Lòng buồn nhìn theo xác pháo tiễn người yêu bước ra đi Lòng tôi lạnh lẽo cô đơn, chớ hỏi vì sao tôi buồn Ngày nào cùng chung vui bước, nhớ hoài những phút bên nhau Mà sao nay đổi thay lòng, để làm buồn cho đôi lứa Từ ngày gặp em anh hứa, sẽ là đôi cánh chim uyên Mà sao anh nỡ thay lời, chớ hỏi vì sao tôi buồn! Thôi đành xa cách, tình ta nát tan rồi Bao lỡ làng như đón chờ riêng em… Để rồi nhìn theo xác pháo tiễn người yêu bước sang ngang Nhìn anh lệ đắm tuôn trào, chớ hỏi vì sao tôi buồn!!!!!!
THƠ : Xin lỗi tình yêu Em hỏi gió chiều nay có hát? Mà xôn xao nghe vọng cuối chân trời Hay tim mình bất chợt gọi người ơi! Giữa phố đông bàn chân về đơn lẻ Em hỏi gió, gió thì thầm thật khẽ Tên một người chẳng dám gọi thành câu Yêu thương ơi! Giờ này anh ở đâu? Da diết nỗi niềm trong từng cơn khắc khoải Em hỏi mây, mây cứ hoài trôi mãi Chẳng dừng chân em gửi ước mơ hồng Kỷ niệm ngày nào anh còn nhớ hay không? Một thời ta ước làm nền mây trắng Nối hai đầu anh bên ấy đại dương! Em hỏi chiều nay hỡi con đường Ngày anh về đơn côi nào lấp nổi Có lẽ nào riêng mình em có lỗi… Lỗi yêu người mà chẳng dám nhận lời yêu. _________________Sưu Tầm
Tình Cờ Gặp Lại Nhau Thái Châu Tình cờ gặp lại nhau Dường như lâu lắm rất quen nhau Gặp lại nhau mắt vương niềm đau Gặp lại nhau lúc sắp xa nhau Gặp lại nhau tóc xanh phai màu Khằn thờ nàng đội ai Mà em đội í ...ơ .. trên đầu Nửa thương bến nọ thì thương Nửa sâu bên phía ớ hơi nao Này nàng ơi thấu chăng nôi lòng Hởi người người về đâu Ðường đi ai thấu nỗi sông sâu Hởi người xưa có nhớ gì không Chờ nhau bạc áo chốn xa xăm Ngoảnh nhìn nhau lúc em qua cầu Chờ nhau bạc áo chốn xa xăm Ngoảnh nhìn nhau lúc em qua cầu
THƠ : Những bài thơ bỏ quên Những bài thơ em viết rồi bỏ quên Nằm lặng yên bên thềm kí ức Bỗng một lần kỉ niệm về đánh thức Em đọc lại thơ mình Có bài thơ buồn như một ngày không bình minh Có bài thơ dở dang câu chữ Nét chữ nghiêng như gió Thổi qua miền tóc dài vụng dại của hai mươi Có bài thơ chỉ một tên người Viết hoa bằng mực tím Người ấy giờ đã không còn đến Sao thơ ơi, mong đợi nữa làm gì ... Có bài thơ đỏ phượng mùa thi Có bài thơ cong như nhành cỏ úa Có bài thơ ngập ngừng lời hứa Sẽ không quên Có bài thơ em viết cho anh Những cảm nghĩ dại khờ về hạnh phúc Yêu mến tự đáy lòng thành thực Nắn nót những dòng ngây ngô Thời gian qua, tình yêu qua Và em đọc lại thơ Anh trở về từ những ngày đã mất Như những lãng quên chưa bao giờ có thật Như năm tháng chưa từng phôi phai ... _________________________Sưu Tầm
THƠ : Chẳng bao giờ ai chờ em dưới mưa Như ngày xưa anh từng chờ đợi Đôi vai ướt đầm, mái đầu tóc rối Cây bàng xanh lặng lẽ đứng bên đường... Kỷ niệm qua rồi, còn lại nhớ thương Anh ra đi, đêm mưa thành cổ tích Em ở lại, cành chơ vơ hờn trách Lá bàng ơi, giờ bay mãi tận đâu? Hai chúng mình vĩnh viễn xa nhau Ai biết được ai là người có lỗi? Khoảng thời gian nhạt nhoà mưa xối Khoảng cách chia nhuộm đỏ lá bàng... Em bây giờ như hạt mưa lang thang Thèm lay ướt vòm cây xanh cũ Giá em được ào rơi về quá khứ Có còn anh, ướt lạnh đứng chờ em? ______________________sưu Tầm
THƠ : Sẽ chẳng bao giờ anh hiểu được đâu Bởi có khi nào em là người nói trước? Con tàu thời gian có bao giờ quay ngược? Sao em tự dối lòng... Em sợ chẳng bao giờ có được dòng sông Trong tim anh để soi hình em vào đó Một ngày quá xa, một ngày không thể đủ Nỗi nhớ thành mong manh... Em sợ chẳng bao giờ dám đối diện với mình Đối diện với khoảnh khắc yêu thương trong từng nhịp đập Đối diện với nỗi cô đơn chân thật, Và ... đối diện với anh Bởi: Em sợ một ngày tất cả sẽ qua nhanh Bao thương nhớ cũng chỉ thành kỷ niệm Anh mãi mãi vẫn mênh mông như biển Có bao giờ biển chỉ chọn một dòng sông...? ______________________Sưu Tầm
Thơ: Em không muốn giấu anh đâu Càng không muốn bị gọi là người dối trá Nhưng thật lòng vẫn xốn xang kỳ lạ Vẫn run hờn với yêu dấu ngày xưa... Em vẫn không giấu được cả giấc mơ Xưa lắm lắm vẫn hiện về da diết Không giấu được ánh mắt người tha thiết Vẫn hờn ghen người ấy sắp thành hôn. Em biết anh giấu em tất cả những muộn phiền Mong yên ấm trong mái nhà bé nhỏ Anh vun đắp tận cùng hơi thở Xúc cảm em rồi sẽ nguôi ngoai... Cái ước ao về một ban mai Em bé bỏng trong tay anh say đắm Cái xốc nổi của tình xưa lạ lắm Dày vò em...anh chờ đợi lặng thinh. Bất ổn sẽ đi qua em trở lại chính mình Thấy thương anh như chưa bao giờ hơn thế Hạnh phúc như sóng ngầm của bể Giữ cho nhau là những khắc lắng lòng ... ___________________Sưu Tầm
Chỉ Có Thể Là Tình Yêu Một mình trong căn phòng vắng,em nghe đâu đây có tiếng chân anh Nụ cười ngây thơ vuốt ve nỗi đau, nhớ anh Chắc anh vẫn còn, hờn trách khi em đã nói chia tay Nhưng xin anh biết mãi trong lòng em, em vẫn yêu anh Em mãi yêu anh, sẽ mãi yêu anh Anh cũng biết rằng yêu là bao lần em khổ đau Thôi hãy chia tay, để mãi không còn Hờn trách nhau để không còn ai nhận ra Tình yêu của ta đã không như lúc đầu Em yêu anh thật nhiều mà tại sao anh không biết Chỉ cần được bên anh trong bình yên là hạnh phúc, nhưng em đã sai Giờ ngồi nơi đây, chìm đắm với bao ký ức có anh hôm qua Và chẳng còn ai vuốt ve tóc mềm, em nhớ anh Chắc anh vẫn còn, hờn trách khi anh đã nói chia tay Nhưng xin anh biết mãi trong lòng em, em vẫn yêu anh Tuy em không còn được gần bên anh Nhưng bao yêu thương dành cho anh đó Em yêu anh yêu hơn chính em... Em mong cho anh được tình yêu mới Không như em đây ngồi buồn đau mãi Yêu anh em yêu hơn chính em Em mãi yêu anh yêu anh mà thôi
THƠ : Tự dối lòng rằng nhớ để mà quên Đem quá khứ nhóm lên nguồn lửa ấm Lặng lẽ đêm với giấc mơ đứt đoạn Gió ngoài song se lạnh gọi đông về Mở cửa phòng ngắm những giọt sương khuya Lung linh đậu trên nụ hoa chớm nở Nếu được hóa thân làm hạt sương như thế Sẽ thật nhẹ nhàng hoan hỉ biết bao nhiêu Sẽ được vỡ tan ngấm xuống đất thật sâu Chôn nỗi nhớ, niềm đau vào dĩ vãng Nụ cười em sẽ không còn vị đắng Đời sẽ hết buồn, không trống vắng về đêm Nhưng em đâu là giọt nước vô duyên Một thực thể: em biết buồn, biết nhớ Bàn tay em như đóng băng, lạnh giá Thiếu bàn tay người, thiếu cả một bờ vai Quên được chăng anh? Gió lạnh về rồi Mà nỗi nhớ cứ ngút trời thiêu đốt Tự dối mình với vần thơ vừa viết Nén vào lòng lời giã biệt ngày qua Mắt dõi tìm trong khoảng trống bao la Một ánh mắt, một bước về khe khẽ Trong bóng tối một vết tình dang dở Một bàn tay, một nhịp thở xôn xang Một chút ấm êm theo gió vào phòng Hay một giấc mơ ngoài luồng suy tưởng... Em đâu thấy vì trời mông mênh lắm Chỉ thấy nặng lòng, thấy chát mặn đầu môi Muốn rồi quên đâu có dễ, người ơi! _______________________Sưu Tầm