Nếu Em Không Là Một Giấc Mơ Nếu em có trăm niềm vui với trăm nỗi buồn Thì em mang cho anh đổi lấy một ngàn tiếng cười Nếu em có thêm thời gian ở bên một người Thì em mang cho anh đổi lấy muôn vàn nhớ thương Nếu anh có một điều mơ ước cho riêng mình Thì anh mang cho em chỉ lấy một vài kỷ niệm Những giây phút anh và em đã từng bên nhau Từng yêu nhau đam mê nhưng chẳng bao giờ cách xa Nếu em không là một giấc mơ thì anh sẽ luôn ở mãi bên cạnh Để mỗi ngày được ôm lấy em được nghe tiếng em được cười với em Nếu em không là một giấc mơ thì anh sẽ không sợ mai thức dậy Sẽ không còn được trông thấy em,tìm quanh chính em mùi hương tóc thơm. Dẫu biết em chĩ rằng giấc mơ mà anh vẫn yêu và vẫn hy vọng Đến một ngày cơn mưa sẽ tan,lại trông thấy em chờ trên lối xưa Thế nhưng em chỉ là giấc mơ,đẹp nhưng mỏng manh một giấc mơ buồn Thế nhưng em chỉ là giấc mơ,dịu dàng thoáng qua đời anh thế thôi
Không Là Anh Nhớ đến những năm tháng nồng say Những khi mà ta còn tay còn nắm chặt tay Cớ sao giờ đây anh đổi thay em chốn này Tình yêu nay sao như gió như mây Tháng qua tháng năm nối liền năm Thế sao tình yêu vẫn chưa ghé về thăm Có bao giờ tình yêu mãi đi không trở lại Dấu yêu bây giờ còn đâu nữa Dường như em biết chắc chắn cũng không là em Em biết mãi mãi cũng không là em Giờ đây có lẽ đã có ai khác đúng hơn em nhiều Mà tình yêu thì đâu ai đúng ai sai Dường như em biết chẳng có giấc mơ màu xanh Chẳng có kết thúc giữa em và anh Thì thôi cứ thế hãy để cho thời gian cuốn trôi nỗi sầu Còn đêm nay chỉ em với đêm dài
Lỗi Lầm Cây Lá & Gió Một chiếc lá theo cơn gió cuốn bay đi xa cây rồi, mặc dù cây không muốn chiếc lá kia xa cành Ở nơi đó, giờ chiếc lá và cơn gió đang hạnh phúc có biết đâu ở nơi đây cây lẻ loi. Dòng thời gian, theo năm tháng, lá xanh kia cũng héo tàn và cơn gió cũng đã muốn bay đi đâu mất rồi Nhìn hàng cây còn đứng đó giờ chiếc lá đang thầm khóc, những tháng năm lá bên cây ôi sao bình yên Tại chiếc lá hay tại cây đã không biết giữ lá ở lại Tại vì cơn gió từ đâu đến cuốn đi hạnh phúc Tại chiếc là hay tại cây, gió vô tình hay tại lá đổi thay Duyên số vẫn không cho lá lìa cây Dòng thời gian, theo năm tháng, lá xanh kia cũng héo tàn và cơn gió cũng đã muốn bay đi đâu mất rồi Nhìn hàng cây còn đứng đó giờ chiếc lá đang thầm khóc, những tháng năm lá bên cây ôi sao bình yên Tại chiếc lá hay tại cây đã không biết giữ lá ở lại Tại vì cơn gió từ đâu đến cuốn đi hạnh phúc Tại chiếc là hay tại cây, gió vô tình hay tại lá đổi thay Duyên số vẫn không cho lá lìa cây Tại chiếc lá hay tại cây đã không biết giữ lá ở lại Tại vì cơn gió từ đâu đến cuốn đi hạnh phúc Tại chiếc là hay tại cây, gió vô tình hay tại lá đổi thay Duyên số vẫn không cho lá lìa cây Một mùa đông, chợt cơn gió cuốn chiếc lá kia về cội Và chiếc lá cũng tan biến để bên cây suốt0 đời Nào ngờ đâu, mùa xuân đến, từ cành khô ra thêm 1 chiếc lá Lá yêu cây, lá sẽ không xa rời cây Ai biết lá sẽ không xa rời cây
Bài Ca Kỹ Niệm Còn gì giờ đây anh sao nhớ thương đầy vơi, mộng tình còn trong tim hay chết theo ngày tháng. Còn nhớ mãi hôm nào, lời trao nhau ban đầu, ai nỡ quên tình nhau. Đời còn gì vui hơn trong phút giây được yêu, đời còn gì đau thương khi lắng nghe tình vỡ. Vì đã trót yêu rồi, thì xin ghi đôi lời dù xa cách phương trời. Ôi, bao năm đã cách biệt, anh ra đi vì đất Việt. Thì dù xa xôi em nhớ rằng đừng tủi sầu, làng thôn êm ấm lúc anh về đẹp tình nhau. Vài lời gửi cho em anh viết nên bài ca, kỷ niệm một đêm mưa, đêm cuối ba ngày phép. Ngồi thức suốt đêm dài, thầm ghi câu sum vầy, lòng thương nhớ vơi đầy.
Con Đò Lỡ Hẹn Bóng đò cập ngang bến sông, biết anh sang lòng em vui thầm. Viết bài thơ trên giấy hoa mang tiếng yêu gởi trao tình em. Thầm mong ông tơ se mối để cho hai đứa mình gần nhau. Hẹn mai đông qua xuân tới đón em về cho trọn tình anh. Có ngờ một hôm nước lên đưa con đò rời xa bến chờ. Áo hồng người vui kết hoa có nhớ xa ấm êm tình ta. Mình em trên con bến vắng ngóng con đò anh dần mờ trôi. Lòng đau nghe môi mặn đắng trách con đò sau đành lìa xa. Lặng nhìn dòng sông nước trôi ngược dòng, cuộc tình ra đi bỏ em chờ mong. Chắc anh đã đành lòng quên em, trách em gái khờ thương nhớ bao ngày qua, tìm về đâu ngày bên nhau thắm tình đậm sâu. Nắng chiều rụng trên mái tranh nhớ câu thơ ầu ơ chúng mình, biết người giờ nơi chốn xa có nhớ xưa ấm êm tình ta. Trời sao mưa giông bão tố để bây giờ cánh cò mồ côi. Buồn trông đêm sương quạnh vắng sáo xa rồi mong đợi mà chi.
Trách Ai Vô Tình Bạn tình ơi dẫu gì cũng xa nhau rồi, dòng sông lững lờ trôi con thuyền sóng đưa xa bờ. Tại vì ai mà duyên ta lỡ nói gì cũng thôi, ai đã quên ta mà cớ sao ta còn thương. Trách ai quên tình bao ngày chạy theo duyên mới, lỡ yêu thương người nên giờ dang dở đời ta. Bậu mình ơi ví dầu lỡ xa nhau rồi, dù bao trắc trở xin người chớ quên câu thề. Chuyện tình xưa dù sao đi nữa cũng là giấc mơ. Hơi ấm con tim để than ngắm thôi lạnh căm. Nếu xưa đôi mình chưa lần đường quê chung lối, nếu chưa không hẹn bây giờ đâu làm khổ nhau.
Trách Trách đời nỡ bỏ rơi mình, trách đời lắm kẻ bạc tình như vôi Ân tình cờn ở bờ môi, mà sao ta đã mồ côi đường tình Đường tình trăm nẻo người đi,quay lưng như chẳng còn gì vẫn vương Tình đời đen trắng lẻ thường, đêm nằm chiếc bóng, soi gương nghẹn ngào Nghẹ ngào , ai thấu niềm đau , niềm đau ai thấu ngày sau còn chờ Chờ ai, chờ đến bao giờ , chờ khi mái tóc bạc phơ còn chờ Nay người lẻ bước quay về, mắt buồn nhắc khẽ lời thề năm xưa Đương hè trời bỗng đổ mưa, cám ơn ai đó tiễn đưa người về