Biết trái tim chẳng có tội gì đâu Khi anh không thể yêu em hơn nữa Biết chuyện chúng mình rồi sẽ thành tan vỡ Vẫn bất ngờ,vẫn tiếc nuối,ngẩn ngơ... Chẳng muốn tin đâu anh đã dối lừa Tình yêu cả tin em trao anh nồng cháy Chẳng muốn tiếc về thời nông nổi ấy Em bồi hồi,em vội vã,em yêu... Hãy tha thứ nghe anh có biết bao điều Em không thể và chúng mình... không thể Sao hôm _Sao mai cách xa đến thế Câu thơ này có tới được cùng anh Có ích gì đâu biển cứ mãi biếc xanh Em mãi yêu anh một tình yêu ...không thể Nắng quái chiều đang tìm về chốn ngủ Em bé nhỏ tội tình biết trú ngụ về đâu.LOVE U!
Chẳng Bao Giờ Em chẳng bao giờ hạ mình trước anh đâu Dù trước anh em hoàn toàn bất lực Dù yêu anh đã bao lần em khóc Em chẳng bao giờ hạ mình trước anh đâu Em chẳng cần chúng ta thương hại nhau Không còn tình yêu chúng ta còn tình bạn Dù yêu anh nhưng em vẫn lãnh đạm Chẳng cúi đầu em cũng chẳng cầu xin Em chẳng bao giờ hành hạ trái tim Sống tủi hổ trong tình yêu nô lệ Chẳng làm gì khiến mình bé nhỏ Em chẳng bao giờ hạ mình trước anh đâu.
Tôi thì thú thật thất tình Thẩn thờ tôi tưởng tượng thành tương tư Trái tim thình thịch thật to Tâm tư tôi trút toàn thơ tập tành Tí ta tí toét tưởng thành Thất tha thất thểu tan tành tình thơ Tiều tuỵ , tóp tọp , trơ trơ Tạm thời tĩnh trí tôn thờ tình thân.
Khúc Buồn Tình Nguyễn Tất Nhiên người từ trăm năm về qua sông rộng ta ngoắc mòn tay trùng trùng gió lộng (thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá thà như giọt mưa khô trên tượng đá có còn hơn không mưa ôm tượng đá) người từ trăm năm về khơi tình động ta chạy vòng vòng ta chạy mòn chân nào hay đời cạn (thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá thà như giọt mưa khô trên tượng đá có còn hơn không mưa ôm tượng đá) người từ trăm năm về như dao nhọn ngọt ngào vết đâm ta chết âm thầm máu chưa kịp đổ (thà như giọt mưa vỡ trên tượng đá thà như giọt mưa khô trên tượng đá có còn hơn không mưa ôm tượng đá) thà như giọt mưa gieo xuống mặt người vỡ tan vỡ tan nào ta ân hận bởi còn kịp nghe nhịp run vồi vội trên ngọn lông măng (người từ trăm năm vì ta phải khổ)
Một Mùa Đông Lưu Trọng Lư I Đôi mắt em lặng buồn Nhìn thôi mà chẳng nói Tình đôi ta vời vợi Có nói cũng không cùng. Yêu hết một mùa đông Không một lần đã nói Nhìn nhau buồn vời vợi Có nói cũng không cùng. Giời hết một mùa đông Gió bên thềm thổi mãi; Qua rồi muà ân ái: Đàn sếu đã sang sông. Em ngồi trong song cửa Anh đứng dựa tường hoa Nhìn nhau và lệ ứa Một ngày một cách xa. Đây là giải Ngân hà Anh là chim Ô thước Sẽ bắc cầu nguyện ước Một đêm một lần qua. Để mặc anh đau khổ Ái ân, giờ tận số Khép chặt đôi cánh song! Khép cả một tấm lòng. II Em là gái trong song cửa Anh là mây bốn phương trời Anh theo cánh gió chơi vơi. Em vẫn nằm trong nhung lụa. Em chỉ là người em gái thôi Người em sầu mộng cuả muôn đời Tình em như tuyết dăng đầu núi Vằng vặc muôn thu nét tuyệt vời. Ai bảo em là giai nhân Cho đời anh đau khổ ? Ai bảo em ngồi bên cửa sổ Cho vương víu nợ thi nhân ? Ai bảo em là giai nhân Cho lệ tràn đêm xuân ? Cho tì nh tràn trước ngõ, Cho mộng tràn gối chăn ? III Ngày một ngày hai cách biệt nhau Chẳng được cùng em kê gối sầu, Khóc chuyện thế gian cười ngặt nghẽo, Cùng cười những chuyện thế gian đau. Ngày hôm tiễn biệt buồn say dắm Em vẫn đuà nô uống rượu say Em có biết đâu đời vắng lạnh Lạnh buồn như ngọn gió heo may. Môi em đượm sặc mùi nho tươi Đôi má hồng em chúm nụ cười Đôi mắt em say mầu sáng lạn, Trán em để lỏng làn tóc lơi. Tuy môi em uống lòng anh say Lời em càng nói, càng chua cay Anh muốn van em đừng nói nữa Lệ buồn sẽ nhỏ trong đêm nay. IV Hãy xếp lại muôn vàn ân aí Đừng trách nhau đừng aí ngại nhau Thuyền yêu không ghé bến sầu Như đêm thiếu phụ bên lầu không trăng. Hãy như chiếc sao băng băng mãi Để lòng buồn, buồn mãi không thôi.
hi hi hi ... ngừ ở đâu mừ ẹp wa ah . hi hi hi... . Ấy xinh ấy đứng đầu đình Ấy xinh ấy ở trong ảnh ẹp ghê ! ặc ặc ặc ...
Có phải em, mùa thu ? Ru ta trong sắc vàng xanh đỏ? Cho ta một lần dỗi hờn như trẻ nhỏ Khi gió vô tình đưa mây khuất trăng thu. Muốn nói cùng em lời yêu khi đêm ngủ ... Mơ hôn dịu dàng biết có đủ không em? Trời cao thêm trong tình thu quyến rũ Sắc xanh vàng lả tả phủ ngoài sân! Có phải em, mùa thu? Ta bâng khuâng Tìm kỷ niệm trên dòng sông quên lãng... Kiếp mây ngàn, ta một đời lãng đãng... Em - mùa thu! Ta yêu đến vô vàn!
HAI SẮC HOA TI-GÔN Một mùa thu trước ,mỗi hoàng hôn Nhặt cánh hoa rơi chẳng thấy buồn Nhuộm ánh nắng tà qua mái tóc Tôi chờ người đến với yêu thương Người ấy thường hay ngắm lạnh lùng Dãi đường xa vút bóng chiều phong Và phương trời thẳm mờ sương cát Tay vít cành hoa trắng chạnh lòng Người ấy thường hay vuốt tóc tôi Thở dài trong lúc thấy tôi vui Bảo rằng hoa dáng như tim vỡ Anh sợ tình ta cũng vỡ thôi Thuở đó nào tôi đã biết gì Cánh hoa tan tác của sinh ly Cho nên cười đáp :’Mùa hoa trắng Là chút lòng trong chẳng biến suy’. Đâu biết lần đi một lỡ làng Dưới trời gian khổ chết yêu đương Người xa xăm quá!-Tôi buồn lắm Trong một ngày vui pháo nhuộm đường Từ đấy thu rồi thu lại thu Lòng tôi còn giá đến bao giờ Chồng tôi vẫn biết tôi thương nhớ Người ấy cho nên vẫn hững hờ Tôi vẫn đi bên cạnh cuộc đời Ái ân lạt lẽo của chồng tôi Mà từng thu chết, từng thu chết Vẫn dấu trong tim bóng ‘một người’ Buồn quá hôm nay xem tiểu thuyết Thấy ai cũng ví cánh hoa xưa Sắc hồng tựa trái tim tan vỡ Và đỏ như màu máu thắm pha Tôi nhớ lời người đã bảo tôi Một mùa thu trước rất xa xôi Đêm nay tôi hiểu thì tôi đã Làm lỡ tình duyên cũ mất rồi Tôi sợ chiều thu phớt nắng mờ Chiều thu hoa đỏ rụng chiều thu Gió về lạnh lẽo chân mây vắng Người ấy sang sông đứng ngóng đò Nếu biết rằng tôi đã lấy chồng Trời ơi người ấy có buồn không Có thầm nghĩ đến loài... hoa vỡ Tựa trái tim phai tựa máu hồng
CHO MỘT NGƯỜI...... Em có khóc đâu anh ?... Đó là nụ cười tan ra đấy chứ , Một nụ cười quắt quay nỗi nhớ , Một nụ cười dai dẳng niềm đau Đừng trách em khi mình chẳng đến được với nhau ... Tình yêu có thật nhưng mong manh quá Giữa cuộc đời ngổn ngang giông tố , Trái tim em không đủ sức đối đầu ... Rồi thời gian sẽ qua đi rất nhanh , Anh sẽ có những mối tình nồng nàn khác Chỉ có em khi thu về man mác Phút cô đơn em lặng lẽ mỉm cười ...!!!
NÓI CÙNG ANH-Xuân Quỳnh Em vẫn biết đấy là điều đã cũ Chuyện tình yêu, quan trọng gì đâu Sự gắn bó giữa hai người xa lạ Nỗi vui buồn đêm chia sẻ cùng nhau. Em đâu dám nghĩ là vĩnh viễn Hôm nay yêu, mai có thể xa rồi Niềm đau đớn tưởng như vô tận Bỗng có ngày thay thế một niềm vui Điều hôm nay ta nói, ngày mai Người khác lại nói lời yêu thuở trước Đời sống chẳng vô cùng, em biết Và câu thơ đâu còn mãi ngày sau Chẳng có gì quan trọng lắm đâu Như không khí, như màu xanh lá cỏ Nhiều đến mức tưởng như chẳng có Trước cuộc đời rộng lớn mênh mang Nhưng lúc này anh ở bên em Niềm vui sướng trong ta là có thật Như chiếc áo trên tường, như trang sách Như chùm hoa mở cánh trước hiên nhà Em hiểu rằng mỗi lúc đi xa Tình anh đối với em là xứ sở Là bóng rợp trên con đường nắng lửa Trái cây thơm trên miền đất khô cằn Đó tình yêu em muốn nói cùng anh Nguồn gốc của muôn ngàn khát vọng Lòng tốt để duy trì sự sống Cho con người thực sự người hơn.
CHÂN TÌNH Em biết rằng trong trái tim anh Còn hình bóng của người con gái khác Chuyện tình ngày xưa anh vẫn nhớ Mặc dù anh vẫn nói yêu em... Dẫu biết thế nhưng em chẳng ghen Bởi quá khứ lại thuộc về quá khứ Chỉ xin anh một điều rất nhỏ Đừng so sánh em với quá khứ một thời Em không muốn mình là hình bóng của ai Em là em với tình yêu chân thật Và anh nữa, đừng lấy em để lấp , Quãng đắng một thời quá khứ đắng cay... Nếu một ngày anh lại muốn ra đi Tìm hính bóng của một thời xưa cũ Em chấp nhận mặc dù em đau khổ Bởi em không thể yêu một kẻ nửa vời
CÔ ĐƠN Vẫn biết rằng ta sẽ mãi cô đơn Đôi chân bước đi cõi đời mỏi mệt Nước mắt hao gầy tưởng như đã hết Tình yêu đầu đời đã chết lịm từ lâu. Vẫn biết rằng quá khứ ở đằng sau. Và ta phải sống cho những gì phía trước Nhưng ... Đôi chân bước...ngược Lại dẫn ta về, tìm kiếm nỗi đau Vẫn biết rằng sẽ mãi mất nhau Ta nhung nhớ gì khung trời ngày xưa cũ? Tình yêu ta chẳng đủ... Đưa anh quay về... Vẫn biết rằng giống như mọi lời thề Lời nói anh gió thoảng... Cánh đồng hoang xơ xác... Sao ta hoài đam mê??? Thôi! dẫu biết gì cũng đã quá xa Cũng quá đủ cho ta bừng tỉnh giấc Đông đã về, ngoài song gió bấc Ta vẫn một mình, ta vẫn...Không Anh! Buồn
Thơ Nhí Nhãnh » Duyên Tình Con Gái Bắc Tác Giả: Nguyễn Tất Nhiên Tìm Kiếm: Ta sẽ về thương lại nhánh sông xưa Thương lại bóng hình người năm năm trước... Em nhớ giữ tính tình con gái Bắc Nhớ điêu ngoa nhưng giả bộ ngoan hiền Nhớ dịu dàng nhưng thâm ý khoe khoang Nhớ duyên dáng, ngây thơ mà xảo quyệt! Ta sẽ nhớ dặn dò lòng nên tha thiết Nên vội vàng tin tưởng chuyện vu vơ Nên yêu đương bằng khuôn mặt khờ khờ Nên hùng hổ để đợi giờ thua thiệt! Nghe nói em vừa thi rớt Luật Môi trâm anh tàn héo nụ xa vời Mắt công nương thầm khép mộng chân trời Xin tội nghiệp lần đầu em thất vọng! (Dù thật sự cũng đáng đời em lắm Rớt đi Duyên, rớt để thương người!) Ta - thằng ôm hận tú tài đôi Không biết tìm ai mà kể lể Chim lớn thôi đành cam rớt lệ. Ngày ta buồn thần thánh cũng thôi linh! Nếu vì em mà ta phải điên tình Cơn giận dữ đã tận cùng mê muội Thì đừng sợ, Duyên ơi, thiên tài yếu đuối Tay tre khô mối mọt ăn luồn Dễ gãy dòn miểng vụn tả tơi xương Khi tàn bạo siết cổ người yêu dấu! Em chẳng bao giờ rung động cũ Ta năm năm nghiệt ngã với tình đầu Nên trở về như một con sâu Lê chân mỏng qua những tàn cây rậm Nuôi hy vọng sau ngàn mưa nắng lậm Lá xanh em chưa dấu lở loang nào Ðể ta còn thi sĩ nhất loài sâu Nhìn lá nõn, tiếc, thèm ...đâu dám cắn! Nếu vì em mà thiên tài chán sống Thì cũng vì em ta ngại bước xa đời!
Thôi Hết Vấn Vương Mai sẽ về xé nát mấy trang thơ Vặt vãnh đôi câu ngày xưa em thích Lời không văn hoa như vần cổ tích Nhưng ít nhiều gói ghém tấm tình ta Mai sẽ về xoá nốt khúc tình ca Thuở mặn nồng ta cùng hoà cung điệu Tiếng đàn tôi, giọng hát em, huyền diệu Âm ba thành nhịp nối của đôi tim Mai sẽ về lật úp bức hình em Cho nhớ nhung nhạt nhoà trên bụi phấn Mong một ngày cõi lòng thôi vương vấn Vết đau này rồi chắc cũng dần nguôi Mai sẽ về quay ngược tấm gương soi Tự dối mình không vì em tiều tụy Vẫn thấy ngày mai còn điều thú vị Cố vươn lên đi trọn khoảng đời thừa ]
vết chim bay --------------------------- Ngày xưa anh đón em Nơi gác chuông chùa nọ Con chim nào qua đó Còn để dấu chân in Anh một mình gọi nhỏ Chim ơi biết đâu tìm Mười năm anh qua đó Còn vẫn dấu chân chim Anh một mình gọi nhỏ Em ơi biết đâu tìm Ngày xưa anh đón em Trên gác chuông chùa nọ Bây giờ anh qua đó Còn thấy chữ trong chuông Anh khoác áo nâu sồng Em chân trời biền biệt Tên ai còn tha thiết Trong tiếng chuông chiều đưa Ngày xưa em qua đây Cho tình anh chớm nở Như chân chim muôn thuở In mãi bực thềm rêu Cõi người có bao nhiêu Mà tình sầu vô lượng Còn chi trong giả tướng Hay một vết chim bay Tháng Một28 tác giảHẠM THIÊN THƯ
LÚC GIẬN HỜN Lúc giận hờn yêu là nhiều hơn hết Nên tình vờ như chẳng thèm lo Bước vu vơ trên hè phố suy đo Trăm câu hỏi làm tim lòng khó nói Yêu lắm chứ sao gặp là cứ chối Sợ hương yêu vỡ mộng nát con tim Sợ trăng buồn hỏng ghé lại bên thềm Nên lẩn tránh , cấm ngăn bao cảnh giác Ngọn gió nào cho tâm tư dịu mát Lúc nhỏ hờn anh xua giận làm sao Đứng trơ trơ hay quay bước không chào Thơ trách móc lại tuôn tràn lai láng...
CHÂN TÌNH Em biết rằng trong trái tim anh Còn hình bóng của người con gái khác Chuyện tình ngày xưa anh vẫn nhớ Mặc dù anh vẫn nói yêu em... Dẫu biết thế nhưng em chẳng ghen Bởi quá khứ lại thuộc về quá khứ Chỉ xin anh một điều rất nhỏ Đừng so sánh em với quá khứ một thời Em không muốn mình là hình bóng của ai Em là em với tình yêu chân thật Và anh nữa, đừng lấy em để lấp , Quãng đắng một thời quá khứ đắng cay... Nếu một ngày anh lại muốn ra đi Tìm hính bóng của một thời xưa cũ Em chấp nhận mặc dù em đau khổ Bởi em không thể yêu một kẻ nửa vời
PHÍA KHÔNG ANH...!!! Đừng đẩy em về phía không anh Em sẽ không biết làm gì nữa cả Em sợ rằng mình sẽ gục ngã Có tâm hồn nào mãi mạnh mẽ được đâu! Đừng đẩy ta về phía không nhau Anh đường khác, và em...con đường khác Lỡ...đôi chân bước ..lạc Sao ta tìm về được với nhau? Đừng đẩy em lại những hố sâu Của lạnh giá, cô đơn, hờn tủi Đã một lần yêu thương anh gửi Có lẽ nào lại bỏ mặc em sao Đừng! anh đừng đi với một người nào Trên con đường giờ đã là kỉ niệm Hạnh phúc là những gì ta trải nghiệm Có lẽ nào anh quên hết...được sao .