Huệ ơi,❤️❤️ Trời đã lên nắng rồi đó Huệ. Những đêm ở đây chỉ 18°, 19°. Nửa đêm lạnh quá anh thường thức giấc châm thuốc hút và trí óc loãng ra cùng với đêm. Huệ có mong anh về chút nào không. Anh nhớ từng lá cây rất xanh, rất nhỏ ở đó. Nhớ từng bước chân sải dài trên một dòng sông trôi đi. Anh đang thèm trở về đó và cầu mong những ngày ở đó sẽ qua chậm hơn. Đáng lý tháng này anh Tân ga có chuyện vui nhưng bây giờ lại dời qua một ngày khác thuận tiện hơn. Anh cũng mong bè bạn anh em hạnh phúc và mình được trôi theo trong vùng hạnh phúc đó. Anh nghĩ là Huệ bây giờ đang buồn hơn. Dù có ai ở đó chắc cũng không thể nhìn và hiểu Huệ được. Anh gọi những Huệ, những Cúc,,,,,,,,là những huyền thoại chồi non. Trong vẻ buồn đó anh vẫn bắt gặp được những gì rất mỏng manh, rất nhàn nhã. Huệ ơi, Anh đang rất một mình. Anh đang giam kín anh trong một khoảng sống rất chật. Những buổi chiều ở đây trời đỏ trên đường và anh ngồi hút thuốc một mình với gió đã bắt đầu lạnh hơn. Anh nhớ Huệ vô cùng như bao giờ đó.❤️❤️ Đình Hiệp.