Dạ. Câu hỏi của anh làm khó ĐH dữ hem. Dạ. Thật lòng mà nói, thời trẻ ĐH không nghĩ cô đơn là như thế nào vì lúc ấy chưa biết rõ ĐH là ai, sống lang thang hết bến này bờ nọ, lúc lên rừng lúc về biển, bốn mùa hết gác hẹp này đến gác nhỏ khác và cứ phân vân tự hỏi những điều vớ vẩn về cuộc đời, về tình yêu, về đủ thứ lăng nhăng của một đời người chưa có định hướng rõ rệt đó anh. Dạ. Bây giờ thì đã khác, không bao giờ ĐH cảm thấy cô đơn, dù chỉ sống một mình. Bây giờ thì lúc nào cảm thấy hơi buồn buồn là có thể viết. Dạ. ĐH buồn mà rất yên tĩnh trong tâm hồn. Một sự yên tĩnh hơi bất thường vì nó không cho phép mình còn biết yêu hay không còn vấn đề đỉnh cao hay vực sâu của cô đơn nữa anh. Cô đơn là một chữ đang xa lạ với ĐH trong lúc này. Lúc khác thì chưa biết. Vả lại cũng không nên đề cập đến chữ cô đơn hay cô độc trong thời buổi này bởi vì những ý niệm buồn tẻ đó nghe không còn hợp thời nữa đã qua rồi anh. Vừa cũ vừa chương chướng. Dạ, nếu tình cờ có ai hỏi anh bộ trưởng là ĐH có cô đơn hay không thì anh trả lời giùm hem. Dạ. ĐH chỉ thỉnh thoảng có đôi chút buồn buồn, buồn buồn vì thấy cuộc đời vui quá, đáng yêu quá, mà ĐH thì không thể sống hằng nghìn năm để nhìn ngắm cái mượt mà của từng phút đầy tính lễ hội của phố xá tưng bừng nhan sắc ở trần gian!!!!! Dạ. Anh bộ trưởng thân mến! Khi anh nghe ĐH nói đến tuyệt vọng có nghĩa là nỗi tuyệt vọng ấy đã qua rồi. Duyên cớ của nỗi tuyệt vọng nào cũng đáng ghét như nhau. Chẳng nên bỏ công mà nghĩ hoài đến nó. Nó làm cho cuộc đời bớt đẹp và vì thế hãy biết lãng quên. ĐH đã lãng quên và như vậy có nghĩa là nếu tình cờ anh nhìn thấy ĐH trên đường đi, anh sẽ bắt gặp một con người không hề biết cô đơn là gì anh hem. Dạ. ĐH đã trả lời một câu hỏi như thế là đã quá dài vì anh ở phương xa!!!!!
Anh 8 lon rồi nhé.hiệp trả lời hay nhé.thế khi xưa hiệp ko làm nhà văn thế.nếu có mơ ước hiệp mơ làm nhà văn hay là ai ko.
Dạ. Tối nay anh hỏi ĐH dữ vậy. Dạ. Định mệnh mà cho phép ĐH được làm nhà văn thì quá hay. Dạ. Nếu có mơ ước hay ước mơ nào đi nữa thì ĐH vẫn mong mình trở thành nhà văn luôn. Nhà văn sống khỏe, thoải mái trong cuộc đời này. Muốn yêu cỏ thì yêu cỏ, muốn yêu hoa thì yêu hoa. Tụ do tự tại là con người của mình anh hem.