“Yêu nhau cởi áo trao nhau Về nhà dối mẹ qua cầu gió bay” Xa xưa chuyện ấy còn đây Lứa đôi trai gái vẫn say men tình. Cây đa bến nước sân đình Thành nơi hò hẹn chúng mình yêu nhau Về nhà chẳng nói mẹ đâu Xốn xang với chiếc hôn đầu trao anh. Em thường gội tóc hương chanh Cho anh thổn thức hoá thành bơ vơ Yêu nhau dại đến ngẩn ngơ Bấm chân nát cỏ đợi chờ em ơi. Đêm nay có ánh sao rơi Thương nhau kín khắp bầu trời thương nhau “Yêu nhau cởi áo trao nhau Về nhà dối mẹ qua -cầu gió bay”. Trúc xinh trúc đứng đầu đình , Em xinh em đứng một mình cũng xinh . Qua đình ngã nón trông đình , Đình bao nhiêu ngói thương mình mấy nhiêu