Thôi bye cả nhà, bùn ngũ ùi,từ đó giờ ngũ ít bao giờ mơ,kìếm 1 giấc mơ khó như kiếm con xỉu chủ[/COLOR]
Bài Ca Kỷ Niệm Còn gì giờ đây anh sao nhớ thương đầy vơi, mộng tình còn trong tim hay chết theo ngày tháng. Còn nhớ mãi hôm nào, lời trao nhau ban đầu, ai nỡ quên tình nhau. Đời còn gì vui hơn trong phút giây được yêu, đời còn gì đau thương khi lắng nghe tình vỡ. Vì đã trót yêu rồi, thì xin ghi đôi lời dù xa cách phương trời. Ôi, bao năm đã cách biệt, anh ra đi vì đất Việt. Thì dù xa xôi em nhớ rằng đừng tủi sầu, làng thôn êm ấm lúc anh về đẹp tình nhau. Vài lời gửi cho em anh viết nên bài ca, kỷ niệm một đêm mưa, đêm cuối ba ngày phép. Ngồi thức suốt đêm dài, thầm ghi câu sum vầy, lòng thương nhớ vơi đầy. .
Con Đò Lỡ Hẹn Bóng đò cập ngang bến sông, biết anh sang lòng em vui thầm. Viết bài thơ trên giấy hoa mang tiếng yêu gởi trao tình em. Thầm mong ông tơ se mối để cho hai đứa mình gần nhau. Hẹn mai đông qua xuân tới đón em về cho trọn tình anh. Có ngờ một hôm nước lên đưa con đò rời xa bến chờ. Áo hồng người vui kết hoa có nhớ xa ấm êm tình ta. Mình em trên con bến vắng ngóng con đò anh dần mờ trôi. Lòng đau nghe môi mặn đắng trách con đò sau đành lìa xa. Lặng nhìn dòng sông nước trôi ngược dòng cuộc tình ra đi bỏ em chờ mong. Chắc anh đã đành lòng quên em, trách em gái khờ thương nhớ bao ngày qua tìm về đâu ngày bên nhau thắm tình đậm sâu. Nắng chiều rụng trên mái tranh nhớ câu thơ ầu ơ chúng mình biết người giờ nơi chốn xa có nhớ xưa ấm êm tình ta. Trời sao mưa giông bão tố để bây giờ cánh cò mồ côi. Buồn trông đêm sương quạnh vắng sáo xa rồi mong đợi mà chi.
Con Thuyền Không Bến Đêm nay thu sang cùng heo may Đêm nay sương lam mờ chân mây Thuyền ai lờ lững trôi xuôi dòng Như nhớ thương ai chùng tơ lòng Trong cây hơi thu cùng heo may Vi vu qua muôn cành mơ say Miền xa lời gió vang thông ngàn Ai oán thương ai tàn mơ màng Lướt theo chiều gió Một con thuyền, theo trăng trong Trôi trên sông thương, nước chảy đôi dòng Biết đâu bờ bến Thuyền ơi thuyền trôi nơi đâu Trên con sông thương, nào ai biết nông sâu? Nhớ khi chiều sương, cùng ai trắc ẩn tấm lòng. Biết bao buồn thương, thuyền mơ buồn trôi xuôi dòng Bến mơ dù thiết tha, Thuyền ơi đừng chờ mong Ánh trăng mờ chiếu, Một con thuyền trong đêm thâu Trên sông bao la, Thuyền mơ bến nơi đâu.
Trách Ai Vô Tình Bạn tình ơi dẫu gì cũng xa nhau rồi, dòng sông lững lờ trôi con thuyền sóng đưa xa bờ Tại vì ai mà duyên ta lỡ nói gì cũng thôi ai đã quên ta mà cớ sao ta còn thương Trách ai quên tình bao ngày chạy theo duyên mới, lỡ yêu thương người nên giờ dang dở đời ta Bậu mình ơi ví dầu lỡ xa nhau rồi dù bao trắc trở xin người chớ quên câu thề Chuyện tình xưa dù sao đi nữa cũng là giấc mơ Hơi ấm con tim để than ngắm thôi lạnh căm. Nếu xưa đôi mình chưa lần đường quê chung lối nếu chưa không hẹn bây giờ đâu làm khổ nhau.
Vòng Tay Nào Cho Em Thôi hết từ nay cách biệt rồi Cuộc đời cay đắng nhiều chông gai Từ khi mình biết nhau đây Tình ta còn thắm không phai Mà nay nỡ chia làm hai Em biết đời em lắm tủi sầu Đường tình ngang trái chuyện mai sau Vòng tay tình ái anh trao Vòng tay trìu mến hôm nao Giờ đây chỉ là thương đau Vòng tay anh đã lỡ ôm cả một đàn con Ôm cả người vợ hiền Còn vòng tay nào nữa anh dành lại cho em Như lời anh thường nói khi chúng mình yêu nhau Anh hãy về đi với vợ hiền Và đàn con nhỏ còn ngây thơ Phần em chỉ sống bơ vơ Tình ta đành lỡ duyên nhau Thì xin hãy hẹn mai sau ...
Tương Tư Nàng Ca Sĩ Gặp em từ buổi xem nhạc Giọng ca ngọt êm xiết bao Lời ca bỗng như lao xao Mà lòng anh thấy sao nao nao Đẹp như giấc mơ phương nào Từ khi gặp em anh buồn Lòng anh thầm nghe vấn vương Từ dạo ấy đến hôm nay Mà sao em vẫn như không hay Để anh nhớ thương ngày đêm Anh luôn mong gặp em hoài Cho lòng vơi hết đắng cay Xin em chớ vội lấy chồng Như người ta hát diêu bông Như người ta trách.... lá diêu bông Chờ em chờ đến bao giờ... Để anh dệt thêm giấc mơ... Đành ôm mối tương tư đau Thì thôi em hãy cho anh xin Hẹn em kiếp sau ta gặp nhau Đành ôm mối tương tư đau Thì thôi em hãy cho anh xin Hẹn em kiếp sau ta gặp nhau
Gõ Cửa Trái Tim Gõ cửa trái tim van em được vào Dù tình xót đau chung thân huyệt đào Ngủ vùi với chiêm bao Nỗi niềm mắt xanh xao Nhưng anh vẫn ngóng tim em mở cửa. Gõ cửa trái tim sao em hững hờ Ngõ hồn tái tê năm canh thẫn thờ Nhện lòng mắc giăng tơ Để một mối bơ vơ Khi không em nhốt anh trong đợi chờ! Ôi cửa tim em bằng vàng Nên tiếng yêu nghe bẽ bàng Để anh gõ cửa miên man Mà em không chút hỏi han Anh buồn lang thang...! Gõ cửa trái tim nghe xa nghìn trùng Đèn mờ hắt hiu cô đơn tận cùng Đàn lỡ phím sai cung Tình này cũng mông lung Tim em ai bắn mũi tên lạnh lùng!!!
Căn Nhà Màu Tím Chiều nhìn qua đầu ngõ, dâng dâng niềm thương nhớ dáng xinh xinh một người. Ðược nghỉ hai ngày phép, mất hai hôm làm quen em mới cho mình biết tên. Cuộc đời chinh chiến, quanh năm với bưng biền, thì gót liễu mong manh, làm sao bước song hành Anh chỉ e ngại, gió lay nụ tầm xuân vừa hé... Chiều nào khi về bến, ngang căn nhà màu tím biết em đang trộm nhìn. Vào mộng chưa tỏ lối bến mơ đang chờ nơi chưa thấy ai vừa ý thôi. Đời người con gái, mơ sa giữa lưng trời, hạt xuống giếng ngậm ngùi, hạt rơi luống hoa cười. Ai chẳng mơ, gặp bến trong khỏi hờn duyên má hồng... Đời anh đây đó mười phương, gặp em anh đã thương, càng thương. Thương đôi môi đầy nhựa sống. Thương tia mắt dào dạt sóng. Tuổi ngọc xuân son, nét ngà uốn trăng tròn Ðời em cao vút Trường Sơn gặp anh em ước mong gì hơn. Cho anh bông hồng còn thắm, cho anh trái ngọt vườn cấm, và còn cho nữa tiếng ru trẻ thơ. Nẻo đời muôn vạn lối, yêu nhau vì lời nói, mến nhau qua nụ cười. Dặn dò thêm lần cuối, sách trao cho bầy em, lưu bút ghi vài đứa quen. Ngày lành hăm sáu, hai mươi chiếc xe màu chở đám cưới cô dâu cài hoa trắng trên đầu. Ta nhìn nhau, tia mắt trao một nụ hôn ban đầu ...!
ăn thua bé 8 , nhìn 21.71 anh cười 1 mình hôm kia 71.71. hôm qua 71 , chiều nay 71 , tối nay thấy 71 ngán
Hí hí ....hum qua có ai kia nói dí em ...mai MB có cửa 71 lúm nghen ....nhưng ngừ ta cũng hok win 71 .....win 56 ....hem nói 1 tiếng mần em banh cí xác
Hai Chuyến Tàu Đêm Lòng buồn rạt rào Nhớ hôm nào xuôi miền trung Chuyến xe đêm anh gặp em Môi em đang xuân nhưng mắt buồn ngấn lệ trần Chuyện đời sầu đắng vấn vương đôi má dịu hiền Áo em màu tím Đậm đà vì là buổi ban đầu ta gần nhau Nói nhau nghe câu chuyện cũ Tâm tư cho vơi bao nỗi buồn bước vào đời Giờ gặp lại nét thắm môi em tiếng hẹn hò Tìm lại ngày mơ Khi chân đến quê em Nắng ban mai hôn nhẹ lên khóm hoa tươi Thoáng thấy em cười vì mùa thương vừa chắp nối Vẫn biết phút bên nhau sẽ khơi buồn một ngày về Và cùng một tàu ấy anh về Nhưng tìm đâu tiếng đêm qua cho lòng ấm Đêm nay cô đơn nghe gió lạnh rót vào hồn Tàu về đường cũ tiếng hai đêm vẫn còn chờ Gặp lại người xưa.
Nhớ Nhau Hoài Em ở nơi nào có còn mùa xuân ko em?... Rừng ngàn lá gió từng đêm nhắc nhở thì thầm... Nắng ở trên đầu nắng trong lòng phố Gió ở trên non gió cuốn mây về... Sao anh vẫn ngồi mà nghe cô đơn, mà nghe nức nở trong hồn Và thương đôi mắt nhỏ em buồn vì mình thương nhau Vì mình yêu nhau nên mới giận hờn, vì mình xa nhau nên nhớ nhớ nhau hoài... Em ở nơi nào có còn mùa xuân ko em... Rừng ngàn lá gió từng đêm nhắc nhở thì thầm... Mai lỡ ko về chắc em buồn biết mấy Dáng nhỏ xuân xưa cũng nhớ đêm ngày... Anh bỏ trường xưa, bỏ áo thư sinh theo tiếng gọi lên đường... Anh đi vì đất nước khổ đau, anh đi anh quên thân mình Em vì anh tóc bới chẳng lược cài Thôi điểm trang, má phấn chẳng cần dồi Xa phồn hoa với những chiều dập dìu Cho anh vững lòng, anh đi Đêm rồi lại đêm, một bóng đơn côi em nhớ người phương trời... Tâm tư chẳng biết nói cùng ai, đơn sơ, em ghi đôi dòng... Mong người đi giữa súng đạn chập chùng Xin hiểu cho giữa cát bụi thị thành Bao giờ em cũng vẫn bền một lòng Thương anh suốt đời, anh ơi... Mai kia anh trở về, anh trở về... Dẫu rằng ... dẫu rằng không còn vẹn như xưa Dù anh trở về trên đôi nạng gỗ... Dù anh trở về bằng chiếc xe lăn... Hoặc anh trở về bằng chiến công đầy Tình em vẫn chẳng đổi thay... Anh giờ ở đâu? Đồi núi cao nguyên hay cuối miền sông Hậu?... Đêm nay ở đó gió lạnh không? Sương khuya có giăng giăng đầy?... Phương này em với những lời nguyện cầu... Cho người đi sẽ có ngày trở về... Cho tình ta thắm thiết tựa ngày đầu Xin cho chúng mình còn nhau... Mai kia anh trở về, anh trở về... Dẫu rằng ... dẫu rằng không còn vẹn như xưa... Dù anh trở về trên đôi nạng gỗ... Dù anh trở về bằng chiếc xe lăn... Hoặc anh trở về bằng chiến công đầy Tình em vẫn chẳng đổi thay... Hoặc anh trở về bằng chiến công đầy Tình em vẫn chẳng đổi thay...